Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 88(kết)

Ông Phi thất vọng đáp: ông đúng là bị sự ngu xuẩn và đố kị làm cho mù mắt sao? Thầy không truyền gì cho tôi hơn ông hết. Cái thầy cho tôi chính là niềm tin vào bản thân mình. Ông luôn bị đố kị che mắt, luôn cho rằng thầy thiên vị tôi nên ông luônđứng sau tôi. Ngày thầy mất tôi là người cuối cùng gặp thầy, chính tay thầy đã đưa cho tôi chiếc hộp ngũ sắc ấy.

– Nó là món quà thầy nói tặng tôi. Vậy tại sao thầy lại đưa nó cho ông? Ông đã cướp của tôi.

– Khi thầy đưa nó cho tôi chỉ là chiếc hộp rỗng, ông biết hay không?

Thầy pháp ngạc nhiên: chiếc hộp rỗng…là sao? Ông muốn nói gì?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

– Ông tự hiểu đi, chiếc hộp tôi đưa cho ông đã đủ ngũ sắc. Nó giúp ông nâng cao pháp lực. Đáng tiếc ông không biết trân trọng những gì mọi người giành cho mình, không tôn trọng chính bản thân ông. Nếu một người không thua kém và tài giỏi có cần thiết đi đố kị kẻ khác hay không?

Tai thầy pháp lùng bùng. Ông chợt nhớ lại quãng thời gian theo thầy học pháp khi xưa. Ông chỉ biết rằng thầy có chiếc hộp ngũ sắc là vật bất ly thân. Thầy nói sau này sẽ tặng cho ông. Ông đã có lần thấy chiếc hộp trong phòng thầy lén mở ra nhưng trong hộp trống rỗng. Lúc bấy giờ ông đã nghĩ rằng thầy giấu chiếc hộp ấy đi đâu đó còn chiếc ông thấy là giả. Giờ đây nghe ông Phi nói lại chuyện cũ tự ông cười chính bản thân mình. Suy cho cùng ông thất bại, thất bại với chính bản thân mình chứ chưa nói đến việc thua ông Phi.

Ông thở dài đáp: tôi đã dò hết mảnh đất này nhưng không phát hiện ra bộ hài cốt nào cả. Có khi nào bọn họ đưa nó đi nơi khác không? Hoặc họ giấu ở một nơi chúng ta không ngờ tới. Tôi khẳng định dưới đất không có hài cốt. Tôi dùng tính mạng này đảm bảo với mọi người.

Ông Phi bấy giờ mỉm cười: cám ơn! Tôi cũng biết bà ấy không hề bị chôn dưới đất. Tuy nhiên bà ấy chắc chắn ở đây, không hề được đưa đi nơi khác.

Mọi người quay lại bàn lễ lớn ngoài sân. Ông Phi hít một hơi dài rồi nói với mọi người: chúng ta chỉ có thể tìm hài cốt tại ngôi nhà này. Tuy nhiên tôi khẳng định bộ hài cốt không bị chôn dưới đất.

Ái lắc đầu: không thể, giấc mơ con đã mơ không phải một lần. Trong giấc mơ con đã thấy mẹ bị người ta khâu miệng rồi cho vào quan tài chôn dưới đất.

Bà Âm lên tiếng: thời xa xưa có một loại nước thánh thầy pháp dùng luyện chỉ khâu miệng người được chọn để yểm đất hay yểm thần giữ của. Nếu như thầy Mùi đã dùng loại chỉ đó khâu miệng bà Diệp Linh Anh lại thì chỉ e bà ấy sẽ không thể lên miệng nói cho chúng ta biết. Hiện tại ông đã xác định bà ấy không bị chôn dưới đất mà chưa hề bị đưa đi khỏi đây. Vậy tôi hỏi các người trong nhà này có nơi nào bí mật hay cơ quan nào hay không?

Duyên nghe nhắc tới cơ quan liền thấy căng thẳng. Từ sau khi thầy Lý vào căn phòng bí mật ấy trở ra thì cơ quan bên trong ngôi nhà đã bị đóng lại. Tới giờ Duyên không dám lại gần nơi ấy nữa.

Ái quay lại hỏi Duyên: căn phòng bí mật của bà Phú, chị chắc biết chứ?

Duyên suy nghĩ một thoáng rồi đáp: là trong căn phòng nhỏ dưới hầm có một căn phòng bí mật. Tuy nhiên căn phòng ấy đã bị đóng lại. Tôi không mở được nó.

Mọi người theo chỉ dẫn của Duyên tới căn phòng bí mật. Ái bất ngờ bởi cô sống tại đây cả mười mấy năm nhưng chưa khi nào biết tới nơi này. Khi xưa Đào và bà vú cũng nhiều lần tìm kiếm không ra.

Ông Phi đưa bàn tay sờ lên cánh cửa đá bị đóng chặt ấy rồi lẩm bẩm: chắc chắn phải có cách mở cánh cửa này. Mọi người thử tìm xung quanh đây có gì đặc biệt không? Thông thương những cơ quan bí mật sẽ có cách mở đặc biệt.

Căn phòng bị lục tung nhưng cửa cơ quan không bị mở. Ái lúc bấy giờ lên tiếng: phía trong phòng bà Phú có một cánh cửa nữa. Nơi ấy bà ta luôn khoá kín.

Bảo Nam đồng tình với ý kiến của mẹ nhưng Duyên cười khẩy: vô ích thôi. Nơi ấy cũng là một bức tường. Khi xưa thầy Lý đã tìm rất kĩ nhưng không phát hiện ra điều gì đặc biệt cả. Phía sau cánh cửa ấy là bức tường đá rất dày. Nó dày hơn tường gạch rất nhiều.

Ông Phi nghe Duyên nói vậy vội lên tiếng: mau đưa chúng tôi tới đó.

Bảo Nam nhanh nhẹn dẫn đường cho mọi người tới căn phòng ấy. Cánh cửa được Duyên thay mới nhưng chỉ để làm cảnh chứ không khoá.

Ông Phi kéo mạnh cánh cửa ra thì bất chợt hai dòng hơi nước chảy dọc theo bức tường đá. Tim ông như có người bóp nghẹt. Ông hô lên: mau phá nơi này ra.

Duyên ngạc nhiên: tại sao lại phá? Đây chỉ là bức tường.

Bác Cương lập tức gọi đám thợ bên dưới lên dùng máy cắt bê tông phá cánh cửa đá ấy ra. Ngay lập tức mấy người thợ bật máy bắt đầu cắt. Tiếng máy xoè xoè chạy, khói bụi mù mịt khắp căn phòng. Bọn họ vừa cắt vừa đổ nước tránh bụi. Chẳng mấy chốc miếng đá dày ốp tường bị bật ra ngoài. Bên trong là lớp gạch.

Mấy người thợ thay nhau cắt bức tường ấy. Ông Phi khoé mắt đã ướt từ lâu. Hai bàn tay ông nắm chặt vào nhau: mình, tôi sẽ cứu mình ra. Chúng ta sẽ sớm được về nhà.

Phía bên dưới tiếng bà Âm kêu thất thanh. Bảo Nam vội vã chạy ra thấy thầy pháp kia tựa như bị phát điên đang cầm kiếm lao tới bà Âm mà chém. Bà bị chém trúng ngã gục trên đất.

Mấy người thợ bị ông thầy pháp làm cho hoảng loạn. Ông ta ngửa cổ lên trời cười sằng sặc rồi kê kiếm lên cổ Ái mà ra lệnh: mau lên, đưa hai đứa trẻ kia về đây cho ta nếu không con đàn bà này sẽ chết.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …