Menu

Home » Truyện Ma » Ngải – Yêu và Thù Hận (Full) Truyện ma có thật được kể lại

Ngải – Yêu và Thù Hận (Full) Truyện ma có thật được kể lại

Phần 5:…

T vẫn tránh ánh mắt của chúng tôi… T khóc nấc..

T- L ah mày đừng ép tao..tao ko nói được….mày chỉ cần biết tao ko cố ý mà L ơi… ( mai bật khóc hỏi T..)

• là sao vậy?? Ai cho e câu trả lời là sao ko? Vong nhi là sao?? Thù hận là sao?? T chị nói đi..trước giờ chị là người mà con gà còn ko giám cầm..con dán ko nỡ đập mà sao lại có vong nhi và thù hận ở đây hả T?? Nói đi để mọi người con giải quyết..chị im vậy cả đám chết theo chị mới vừa lòng đúng ko??( lúc này tôi cố kiềm nén ko khóc để là chổ vững cho T… )..

– mày có xem tụi tao là chị e thì mày cho tụi tao hay…giờ cứ vầy hoài, lối ra thì ko thấy mà vực thẳm thì trước mặt..hay mày có thai rồi mày bỏ?? Để nó thù nó hận mà hại mày?? Nói mẹ ra đi giấu như vậy, xin lỗi từ nay tao ko có quen 1 đứa như mày..số mày, mày quyết định tao ko giám can dự..( T bật khóc to..lúc này có lẽ nó đã hết giấu được nên nấc từng cơn… )..

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

T: cách đây 4 năm, con Trinh mà mày với tao chặn đường nói chuyện với nó vì nó ngoại tình với bồ tao mày nhớ ko L?? ( tôi gật đầu) lúc mày về có việc gấp tao với nó nói chuyện…nó thách thức tao đủ điều…nó bảo nó có thai với bồ tao nên tao chỉ là cóc ghẻ..tao ko kiềm chế nổi nên đã xô xát với nó…tao lỡ tay đẩy nó té xuống đường bụng đập trúng thành đường..nó cầu xin tao đưa đi viện vì con nó…nhưng tao sợ ko giám đưa đi và gọi cho cấp cứu… sau đó tao nghe nói nó bị hư thai và nó phát điên,,..gia đình phải đem về quê để tránh tai tiếng..tao đã đến chùa xin cầu siêu cho đứa bé để tâm tao thoát hơn,,..( lúc đó tôi thấy dưới khe cửa có người đang đứng ở ngoài nghe câu truyện..tôi chạy ra thì người đó biến mất..ko thể chạy nhanh vậy được vì thang máy ở rất xa phòng của tôi..)..tao hối hận và đóng cửa 1 năm trời ko giám tiếp xúc với ai…tao sợ, sợ ánh mắt thù hận nó nhìn tao..tao sợ đứa trẻ về trả thù tao..4 năm qua tao tưởng chừng đã lãng quên…nhưng ngày hôm nay nó đã về…nó đã trả thù tao L ơi… nếu ngày hôm đó tao đem Trinh đi, có lẽ giờ đứa bé đang sống vui bên mẹ nó rồi..tao thật là người đáng chết…

– vậy sao mày ko chết đi T?? Sao mày ác thế chứ?? Nó đã cầu xin mày sao mày vẫn bỏ mặc vậy? Mày còn lương tâm hay ko hả T?? Giờ đứa bé tìm mày trả thù..nó đâu có sai hà mày,?? Sao mày có thể sống dửng dưng như ko có chuyện gì sảy ra?? Mày nói xem tao phải làm gì bây giờ??( lúc này tôi bật khóc..ko phải sợ hay lo cho T..mà tôi khóc thương cho số phận đứa bé…chỉ vì ngông cuồng của mẹ nó…sự bức xúc của bạn mình mà nó vĩnh viễn ko được thấy mặt trời..ko được sống như bao đứa trẻ khác để bây giờ làm 1 vong nhi đi báo thù…cứ báo oán lẫn nhau thế này khi nào mới hết hận thù đây???) T ơi tao giận mày lắm…tao sẽ ko bao giờ tha thứ cho mày đâu T ah..nhưng mày là bạn tao sao mà tao bỏ mày đây hả con khốn..( tôi đấm vào người nó..nó khóc to như đứa trẻ…có lẽ đã trút hết nhưng đau đớn lâu nay đã làm nó nặn nề đến đau khổ… lúc này mai nhue hiểu mọi chuyện…xoa dịu chúng tôi..)..

• chuyện lỡ cũng đã lỡ rồi, trách hay mắng cũng chỉ vậy thôi…thôi thì chúng ta mạnh mẽ lên để tìm thầy cao tay mà lo liệu..chỉ sợ lời vong nhi nói lúc nãy..( tôi ra hiệu cho mai đừng nói)..thôi ngủ đi…nếu chỉ mỗi vong thì mong tìm được thầy cao tay giải quyết đi cho sớm… giờ ngủ đi..

5h30 sáng chúng tôi đang ngủ ngửi thấy mùi hôi tanh nồng nặc…hai đứa giật mình dậy..rọi đt thì thấy cơ thể T da loét ra…những con vật ngọ quậy đến kinh hồn đang ăn vào da nó,…T đau đớn quặng quại gãi rồi chà trên da…nhìn còn kinh khủng hơn rưới cồn 90 độ vô vết thương lớn… mai sợ hãi hét lên run mạnh khiến tôi cũng sợ theo…tôi với tay tìm máy điểu khiển công tắc đèn…tôi run đến nổi ko thể bấm được công tắc cảm ứng trên máy… loay hoay với công tắc một hồi tôi mới bật được đèn lên lúc này tôi với mai nhìn qua T thì ko thấy những bết thịt với những con giun dòi hay mấy con kinh khủng ấy đâu nữa thì hai đứa lấy lại bình tĩnh…nhưng mặt T vẫn nhăn như đau đớn rất nhiều..chúng tôi kêu T, vỗ mãi mới dậy..T tĩnh mà mặt thì mồ hồi đầm đìa,..tôi lo lắng..

– T mày sao vậy?? Đau ở đâu hả??

T: tao đang ngủ cảm giác người tao như có con gì cắn xé thịt của tao, ngứa, rát, đau..tao đau lắm L ạ…

– thôi chắc mơ thôi…ko sao đâu mày đừng lo.

Mai thấy tay T đỏ rớm máu nên la lên..

• L chị xem…tay đỏ hỏn mà có cả máu nữa đây này..sao kì vậy ta?? ( chúng tôi sợ T lo nên ko nói đến cảnh tưởng khiếp vía lúc nãy)..thôi c T nằm ngủ đi..để e rửa vết thương cho chị…

T: xin lỗi hai người nha, vì tui mà cả hai khổ rồi…còn liên luỵ mọi người nữa. Chuyện tui gây ra để tui gánh mình… hai người đừng giúp tui nữa kẻo ko lại ảnh hưởng khó thoát ra..( T lại khóc…tôi thật sự mất câm bằng..chuyện này là do chúng tôi bị hoản quá mà trông gà hoá cuốc..hay là chuyện gì đang diễn ra???),,

• chị điên quá…đã là tri kỉ thì ngại gì khó khăn…tụi e ko sợ gì cả…chỉ sợ chị một mình nghĩ quẩn thôi..( tôi pha trà uống cho tỉnh táo)..

– Mai nói đúng đấy..nếu sợ tụi tao đâu đi với mày..đừng suy nghĩ lung tung nữa…ngủ chút nữa đi.

T ngủ lại…mai lau vết thương cho T…còn tôi đứng ngoài ban công hít thở… mai đi ra vỗ vai tôi..

• chị thấy sao với cảnh lúc nãy??

– ( tôi cười nhạt)..như truyện ấy nhỉ..dẫn bao người đi xem bói giờ mới gặp… đi đêm lắm có ngày gặp ma… chí phải nhể( tôi cười lạnh)..

• e thì ngâm cứu giờ mới thấy. ., mà chị nghĩ xem?? Là vong hay ngải???

– thầy bảo vong nhi..và có tà khí đấy…còn là cái gì thì chị chịu..mày hỏi thế tía chị biết….

• vong nhi thì thấy rồi đấy..ngải có hay ko thì chưa biết..dấu hiệu lúc này cũng có thể là ngải… nhưng đôi khi là do vong nhi gây ra cũng chừng..( chúng tôi nhìn nhau lắc đầu. Nhưng chúng tôi biết…tiếp theo chuyện ko yên bình như bây giờ)..

D gõ cửa, kêu chúng tôi dậy đi ăn..tôi ra mở cửa…thì nhìn bóng chân như người hôm qua đứng ngoài cửa… tôi thẫn người D gọi hoài mới tỉnh..

+ qua mấy đứa ngủ sớm hay sao mà nay thức sớm vậy? Nay chúng ta đi đâu chơi hay về??? Công việc chắc cũng đã ko có kết quả,…vậy chúng ta về sớm đi nhé..( mặt D lúc này ko còn quan tâm T như lúc mới đi..)

Tôi: – ok a, chúng ta về sớm thôi…ở đây cũng ko có kết quả gì..( tôi vẫn suy nghĩ về người tối qua và D…liệu họ là 1?? Nếu như là D tại sao phải nghe lén?? Khi thấy tôi ra liền trốn đi?? Những câu hỏi bủa vây đầu óc tôi. .,)

Chúng tôi ăn sáng xong checkout phòng và lên đường… lúc này Tôi mới nhìn kĩ T…nó dạo này gầy quá…da dẻ xanh xao…mắt thâm đem mà môi tím tái..ánh mắt khi nào cũng như kẻ vô hồn..ít cười đùa và nc với chúng tôi hơn..còn mai thì cứ lên google tìm kiếm về những thầy cao tay..mong giải được nạn cho T( giờ tôi mới biết tình chị e ko ruột thịt đôi khi nó còn keo sơn hơn cả ruột thịt..)..đi trên đường tôi nhắn tin cho 1 cậu bạn để hỏi về các thầy gỡ vong cao tay…cậu ấy biết khá nhiều về các thầy bùa hay sư thầy..cậu ấy chỉ tôi đến 1 địa chỉ chùa ở Vĩnh Long..thầy là chủ trị ngôi chùa nhỏ…chỉ đường thì một ngôi chùa nằm sâu trong hóc hẻm xa nhà dân… được biết thầy đã 50 tuổi…và tu từ lúc 5 tuổi..có căn tu và giỏi pháp đạo nên được chứng..

mừng vì được chỉ thầy giỏi tôi bảo D chạy thẳng xuống vĩnh long…đường khá dài mà chúng tôi đã thấm mệt nên ngủ quên..giấc mơ hôm trước lại xuất hiện…nhưng lần này tôi thấy 1 đứa bé…bị các mây đen vây quanh…đứa bé la khóc thảm thiết..cây roi dài như trong phim cổ trang đang quật vô người đứa nhỏ..tôi chạy đến cố nhào vô trong để cứu đứa bé mà ko được..tôi hét lên nhưng vô vọng… một lúc sau đứa bé trở nên dữ tợn..mắt nó chỉ mỗi tròng trắng…mặt như căm thù lao nhanh đến tôi bóp cổ tôi..tôi cố kêu nó tỉnh lại nhưng nó siết cổ tôi ko thể thở…tôi giật mình tỉnh giấc ( vái hồn mơ như thật..may chưa ướt quần..) thấy D đang dừng hút thuốc…tôi lại nhớ đến tối qua..tôi xuống xe nc với D.

– tối qua a ngủ trễ hả?? Thấy nay mặt a hơi lã lời..( D hít điếu thuốc dài rồi nhã ra…ánh mắt của D càng làm tôi khó hiểu),

+ Không…tối qua anh về phòng là ngủ luôn….Sao em hỏi vậy… Bộ mấy đứa ngủ trễ lắm hả, có chuyện gì hay sao?? ( D nhìn tôi như Đang mong điều gì đó. )..

– À không phải, tại vì em thấy sắc mặt anh hơi mệt nên em nghĩ là anh ngủ trễ… ( tôi lơ đi)..thôi e lên xe đây, ngoài này lạnh quá… ( vào xe tôi cảm giác bất an về D..là tôi nhạy cảm…hay vì tôi quá đa nghi???)

Chạy xe 12 tiếng chúng tôi đã đến Vĩnh Long..theo hướng dẫn của người địa phương chúng tôi đến 1 con đường dẫn vô chùa..xe không thể vào đc nên chúng tôi quyết định đi bộ…có vẻ D sốt sắn đi theo nhưng linh tính tôi cản D lại…

– a D ở lại canh xe đi..tụi e vô gặp bạn có chuyện thôi ( tôi ko nói cho D và T biết là đến chùa để gặp thầy…chỉ nói là đến nhà người quen có việc..)

Chúng tôi đi sâu vô trong, hai bên chỉ toàn ruộng lúa rồi mộ chi chít nhau…vô sâu nữa cây cối rộng lớn khiến chúng tôi muốn vứt hết bỏ chạy…mai cố gồng giữ tay chúng tôi…đi 2km chúng tôi đã thấy ngôi chùa..chùa nhỏ mà lạnh lẽo vì nằm trơ chọi 1 mình..tới nơi thấy vài sư thầy và ni cô nấu ăn trong bếp..hỏi thầy thì được biết thầy đi vô thị xã để chữa bệnh..hôm sau mới về…thấy trời đã tối chúng tôi xin các sư cho ở tạm đợi sư thầy về…..

Tuyển tập truyện ngôn tình hay nhất

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *