Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 9

Cuộc đời này vốn dĩ là công bằng, ông trời không cho ai tất cả và cũng không lấy đi của ai tất cả. Ông trời cho cô nhan sắc xinh đẹp, sự thông minh nhanh nhẹn nhưng lại lấy đi tất cả mọi thứ mang tên Hạnh Phúc

Người phụ nữ trung niên nhìn cô, ánh mắt bà rõ ràng vô cùng ngạc nhiên. Bà nhìn Vũ, nhìn Phong, rồi lại nhìn cô.

Tuy nhiên sự ngạc nhiên chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bà đi thẳng vào giường con bé đang nằm, giọng đầy lo lắng

– sao con bé lại bị nặng thế này? Chẳng phải là sốt thôi sao mà phải thở bình oxy?

Loading...

Phong nhìn bà, ánh mắt không còn sự thù hận, chỉ hơi tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi lại

– Mẹ về lúc nào vậy? sao Mẹ không báo cho ai?

Bà tức giận nói

– ta gọi điện cho cả Hai con nhưng có thằng nào mở máy? con bé sao bị nặng thế này? rốt cuộc nó bị sao, ta không về liệu có biết được chuyện gì đang xảy ra sao?

Vũ chạy lại gần, dịu giọng nói như xoá tan bầu không khí căng thẳng

– Mẹ, con bé sốt cao nên co giật nhưng bây giờ ổn rồi. Mẹ yên tâm đi, bác sĩ bảo con bé ổn rồi

– sao các con có thể để con bé mất tích? rồi giờ để nó ốm thế này? nếu không thể thương nó, chăm sóc cho nó thì để ta mang nó đi nước ngoài với ta

Phong lắc đầu đáp

– con xin lỗi, nhưng con không để con bé đi đâu đâu ạ

– không để con bé đi mà để nó chịu khổ thế này à? con có bao giờ biết yêu thương nó chưa?

– Mẹ, Mẹ đi về mệt thì nghỉ ngơi đi ạ

Bà không thèm trả lời tay nắm chặt tay con bé, vuốt ve mấy sợi tóc của nó, dường như không để ý gì đến sự có mặt của ckk

Nhưng càng không để ý, càng khiến cô sợ hãi. Một thứ cảm giác rất lạ mà cô không biết gọi tên thế nào. Cô căn môi đứng dậy, nhặt điện thoại định ra ngoài

– cô Linh

Giọng bà phía sau gọi rất to và rõ ràng khiến cô khựng lại. Cô quay lại nhưng không dám nhìn bà, cúi đầu nói

– Bà gọi Tôi sao?

– đúng vậy, cô làm gì ở đây vậy?

Vũ không tỏ vẻ ngạc nhiên, bởi anh ta biết rõ mẹ anh ta biết cô từ lâu. Dù cô giờ có chút thay đổi nhưng không thể nào mà không nhận ra. Ở hoàn cảnh như thế này có lẽ càng dễ khiến bà hiểu nhầm

Còn Phong, anh rất ngạc nhiên, hết nhìn mẹ rồi lại nhìn cô hỏi lại

– Mẹ biết Linh sao?

Bà quay lại nhìn Phong, không trả lời mà hỏi ngược lại

– con quen cô ta sao?

Anh gật đầu đáp

– Vâng, Linh là gia sư của Di, có chuyện gì vậy mẹ? sao Mẹ lại quen cô ấy?

Bà không trả lời, đi ra phía cửa rồi nói

– cô Linh, theo Tôi Tôi có chuyện muốn nói

Cô đan hai tay vào nhau, bặm môi gật đầu.

– Mẹ, con có chuyện muốn nói với Mẹ

Vũ lên tiếng khiến cả cô và bà đều quay lại

Vũ bước ra cửa rồi nói vọng lại tiếp

– Phong, em ở đây chăm Di nhé, anh nói chuyện với mẹ một chút,

Rồi quay sang Linh dịu dàng nói

– Em cũng ở đây đi,

Bà Lan nhìn Vũ nhíu mày nói

– có chuyện gì nói ở đây không được hả?

Anh ta lắc đầu kéo tay bà đáp

– Đi, mẹ đi với con,

Bà miễn cưỡng đi theo, không quên liếc về phía Linh

Cô không dám nhìn bà, chỉ khẽ lùi lại

Con bé vẫn đang nằm trên giường, hơi thở đã đều hơn. Cô nhìn theo bóng hai người khuất sau phía rồi mới dám ngồi xuống cạnh con bé

Phong nhìn cô, trầm giọng nói

– sao em lại quen Mẹ tôi?

Cô thở dài đáp lại

– Không có gì đâu,

– em nói thật đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

– Tôi nói rồi, không có gì.,

Phong lại gần cô, có vẻ như anh uống rất nhiều rượu, mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào không khí rồi xộc vào mũi cô

– Linh, Tôi thấy có lỗi với Di rất nhiều

Giọng anh bỗng trở nên dịu dàng, nhỏ đến mức cảm giác như chỉ cần anh nói to mọi thứ sẽ vỡ tan tành. Cô vẫn không nhìn lên, cụp mắt nói

– sao Anh lại nói vậy?

– Tôi chưa bao giờ quan tâm con bé, lúc nào cũng để nó lủi thủi một mình, nhiều lúc con bé muốn được gần Tôi, Tôi đều xa lánh nó. em biết không, có lần con bé nói với Vũ nó rất thương Tôi, nhưng mỗi khi nó lại gần Tôi đều bỏ đi. không phải em, mà cả con bé đều bị Tôi dằn vặt Bởi quá khứ.lần gần đây khi con bé mất tích, Tôi đã tự nhủ sẽ thay đổi nhưng đến Hôm nay Tôi mới biết là Tôi vẫn là người bố vô trách nhiệm đến thế nào. thật sự Hôm nay thấy con bé trong phòng cấp cứu Tôi đã tưởng có ai bóp chết trái tim mình, nếu như con bé mà có chuyện gì có lẽ Tôi không bao giờ tha thứ cho mình mất..

– Nếu anh biết vậy, anh thay đổi là được mà. Con bé mới chỉ có 6 tuổi, nó còn cả quãng đời dài phía trước, anh hãy chăm sóc nó thật tốt

Anh thở dài nhìn xa xăm

– con bé thật sự rất quý em Linh ạ, có lẽ từ bé nó vốn không có một người Mẹ thật sự nên khi gặp em nó rất thương em. tình cảm của em dành cho con bé cũng rất nhiều. Linh, em có thể cho con bé một cơ hội, cũng như cho Tôi một cơ hội được không? thật sự Tôi biết quãng thời gian qua Tôi rất tệ với em, nhưng em hãy cho Tôi được bù đắp cho em vì những sai lầm của Tôi với em được không Linh? khi thấy em bên người khác Tôi mới nhận ra rằng Tôi yêu em nhiều thế nào? Tôi đã quá ngu ngốc, Tôi cứ tự chìm đắm trong quá khứ đó để rồi lúc nhận ra mình yêu em đã muộn mất rồi. từ ngày đầu gặp em, Tôi đã nhận ra cảm giác ở bên em rất quen thuộc mà Tôi không thể nhớ rằng đã gặp em ở đâu. em cho Tôi cảm giác bình yên đến lạ. cho Tôi bên em được không Linh

Cô nhìn anh, sống mũi chợt cay xè, trái tim cô trùng xuống. Giá mà cô có thể buông bỏ tất cả mà chạy đến bên cạnh anh, ôm anh và nói rằng cô yêu anh đến thế nào?

Nhưng không, mẹ anh đã về, lương tâm cô cũng không cho phép mình làm những điều thế này.

Gia đình anh dù có không phải đầy tình yêu thương nhưng ít nhất trước khi cô đến nó cũng không bị nhiều xáo trộn thế này. Cũng như cô, chuyện cũ 6 năm trước cũng đã phai dần gặp lại cuối cùng lại đầy sóng gió

Cô cúi đầu, vài giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, anh nhìn cô xót xa hỏi lại

– hay có phải em đã yêu Vũ không?

Cô không trả lời, những tiếng nấc trong lòng lại cuộn lên nhưng chẳng thể nhìn thấy

– có phải em đã yêu Anh Vũ không Linh?

Anh hỏi lại,

Cạch

Tiếng cửa phòng cấp cứu mở ra, bà Lan bước vào, Vũ đi theo sau. Bà hỏi Phong

– con bé vẫn chưa tỉnh sao

Anh lắc đầu nói

– bây giờ đang tối mà Mẹ, bác sĩ bảo con bé đang ngủ. nó không sao mà Mẹ yên tâm

Bà không đáp, quay sang Linh nói

– Linh,cô đi theo Tôi, Tôi có chuyện muốn nói

Cô nhìn Vũ, ánh mắt anh ta gần như trống rỗng, cô đứng dậy ngoan ngoãn đi theo bà

Trời mùa hè nhưng cô lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Đoạn đường theo bà khiến cô cảm giác dài lê thê, đi đến một quán cafe gần bệnh viện bà mới dừng lại rồi nói

– chúng ta vào đây nói chuyện, ở đây yên tĩnh

Cô vẫn không dám ngước mặt, mái tóc vài sợi loà xoà xuống khuôn mặt cô

Cô theo bà vào một bàn trong góc khuất rồi kéo ghế rồi

Bà nhìn cô, mỉm cười nói

– cô muốn uống gì?

Cô lắc đầu đáp

– Tôi không uống gì Bà gọi đi

Bà không trả lời gọi phục vụ cho 2 ly nước cam ép. Hai tay cô mồ hôi nhễ nhại, bà vẫn ngồi đó bình thản chờ nhân viên mang nước cam lại rồi đẩy về phía cô một ly.

Bà đưa ống hút lên miệng, hút một hơi như chẳng còn giữ chút hình tượng sang trọng nào,

– cô Linh..

Lúc này bà mới bất chợt lên tiếng, cô cúi mặt đáp

– Vâng, Bà có điều gì muốn nói?

– cô cũng đoán được Tôi gọi cô ra đây thì chỉ có chuyện liên quan đến cháu gái Tôi đúng không? Tại sao cô lại có mặt ở đây và sao lại là gia sư của Di vậy?

Giọng bà rất nhẹ nhưng lại sắc lẹm

Cô nuốt nước bọt đáp

– Thưa bà, tôi có điều nói muốn nói trước khi trả lời câu hỏi của bà. Đó là thật sự tôi chưa bao giờ có ý định tiếp cận gia đình bà hay bé Di. Đó là sự thật mong bà hãy tin tôi, còn tôi có mặt ở đây là bởi Vũ đưa tôi đến cùng,

– cô thật sự không biết Di là con gái cô cho đến khi nhìn thấy Tôi sao? rõ ràng cô biết con bé là con cô trước khi gặp Tôi đúng không?

Cô run rẩy, cho hai tay xuống bàn, chắc chắn bà đã biết hết mọi chuyện nên mới nói thế này. Cô gật đầu đáp

– Vâng, Tôi biết con bé là con Tôi được Hai tháng rồi. nhưng xin Bà hãy tin Tôi, trước khi Tôi đến nhà Bà Tôi không hề biết điều đó. trong nhà Bà không hề có bất cứ thông tin gì để Tôi biết được

– vậy sao cô biết được?

– vì lúc đẻ con bé Tôi đã thấy nốt ruồi son trên lưng nó, con bé cũng giống Tôi, một con bé sau tuổi, có ngày sinh nhật trùng với ngày Tôi đẻ ra nó, những thông tin đó đủ để Tôi chắc chắn..

– chắc chắn cô biết nó vì điều đó chứ không phải cô biết nó từ lâu rồi sao?

Cô hơi chột dạ, chẳng lẽ bà biết cô đã từng nhìn thấy mặt Phong sao?

– cô với Vũ có quan hệ gì?

Bà nói tiếp, cô thở phào đáp

– Tôi chỉ là cấp dưới của anh ấy thôi,

– nhưng rõ ràng thằng Vũ nó rất thích cô. cô biết lý do vì sao Tôi về không? vì Tôi nhớ cháu Tôi, nhưng còn vì người giúp việc nói với Tôi rằng nhà có một người con gái rất hay được Vũ đưa về. Tôi muốn xem xem ngừoi con gái đó là ai, Tôi không bao giờ muốn ngăn cản nó yêu ai, thích ai, nhưng cô Linh ạ, Tại sao người nó thích lại là cô?

– Bà Lan, thực sự Tôi và Anh Vũ không có gì, Tôi dám đảm bảo với Bà như vậy.

– nhưng Tại sao nó lại thích cô? lúc nãy nói chuyện với nó, chỉ cần nhìn thái độ Tôi biết nó thích cô rất nhiều. chuyện về con bé Di, cô biết nó Tôi không trách cô, vì Tôi cũng được biết cô cũng là do thằng Vũ giới thiệu về nhà Tôi dạy con bé. dù sao cô cũng là Mẹ nó, Tôi có thế nào cũng không tàn nhẫn đến mức bắt cô phải không được quan tâm nó. nhưng cô biết rõ cô là Mẹ nó, và theo hợp đồng thì cô không có tư cách gì để quan tâm chăm sóc nó cả. và hơn hết cô là Mẹ nó cô càng không có tư cách để yêu thằng Vũ, nếu cô yêu thằng Vũ thì có con con cô với con bé Di sẽ là quan hệ thế nào?

– Bà Lan

Cô ngắt lời

– Thưa bà, tôi dám khăng định với bà tôi và anh Vũ không có gì và sau này cũng không có gì với nhau. Còn chuyện con bé Di, tôi cũng nói mong bà hiểu. Chính bản thân tôi cũng không biết nó là con tôi. Nhưng khi biết rồi tôi đã muốn được chăm sóc yêu thương

Bà thở dài nói

– Giá mà Thằng Phong nó yêu cô, tôi sẽ không bao giờ ngăn cản nó, nhưng đáng tiếc nó chỉ yêu vợ nó. Bao năm rồi nó vẫn vậy, nó đã thử với bao người đêu không thể quên được vợ nó. Nhìn cảnh hai cha con nó cô đơn tôi rất đau lòng,

Cô nhìn bà, lòng bỗng xót xa vô cùng

Anh vẫn còn yêu vợ anh rất nhiều, những lời nói anh nói với cô có lẽ cũng chỉ bởi anh thấy cô đơn, cũng chỉ bởi anh thấy thương hại cô mà thôi,

– Tôi còn 1 điều này muốn xin bà

– cô nói đi

– chuyện Tôi đi nước ngoài chắc chỉ có Bà và Anh Vũ biết, thật ra dự án đó Tôi cũng suy nghĩ rất kỹ mới xin. con chuyện Tôi là Mẹ Di, xin Bà đừng bao giờ tiết lộ cho Phong được không?

– Được, thật sự tôi không phải người phụ nữ độc ác gì. Tôi biết cô là người con gái rất nghị lực, cô với thằng Vũ cũng rất đẹp đôi, chỉ có điều..,

Cô cười đáp

– Bà yên tâm, tôi nói rồi tôi và anh Vũ không có gì đâu, còn 1 chuyện tôi muốn tối nay được bên con bé Di, đợi nó tỉnh dậy được không?

– được, nếu tuần sau cô đi rồi thì cả tuần cô đến chơi với con bé đi. coi như cô là cô giáo nó thôi không có gì đâu.

Cô bỗng quỳ sụp xuống, rồi nói

– Tôi cảm ơn Bà, thật sự Tôi rất đội ơn bà..tôi đã sợ rằng Bà sẽ làm gì đó nhưng Tôi không nghĩ Bà lại có thể tốt với Tôi như vậy

Bà nhìn xung quanh, hốt hoảng nói

– cô đứng lên đi, làm thế này không được đâu cô Linh.

Cô ngồi dậy nói trong nước mắt

– thật sự trước kia Tôi thấy Bà là người phụ nữ rất đức hạnh, nhưng vì Tôi cho rằng Bởi Tôi là người đẻ thuê cho Anh Phong nên Bà mới như thế.. nhưng đến Hôm nay thật sự Tôi rất đội ơn Bà

– cô đừng nói vậy, cô biết không từ ngày đầu gặp cô Tôi đã rất thương cô. đến bây giờ Tôi còn mong cô và Phong có thể đến với nhau nhưng cô biết không? sau cái chết của vợ nó Tôi không dám can thiệp sâu vào chuyện của nó. rất nhiều lần Tôi giới thiệu người này người kia cho nó đều bị nó gạt đi, nó chửi mắng người ta không thì nó cũng chỉ đùa vui rồi phũ phàng với người ta. cô giúp việc nói nó rất hay chửi và có lần còn tát cô. Tôi ngăn cản cô với Vũ cô không trách Tôi chứ?

Cô lắc đầu nói

– không, Bởi Tôi không yêu Anh Vũ và đúng như Bà nói hoàn cảnh này cũng không cho phép.

Bà gật đầu nói

– Được rồi, về thôi không chúng nó nghi ngờ,

Cô gật đầu, người phụ nữ này thật sự quá tốt. Cũng đúng, bởi Vũ và Phong cũng phải được nuôi dạy thế nào mới có thể trở thành những người tài giỏi Đến vậy

Cô và bà về đến phòng thì thấy Vũ và Phong đang đứng phía ngoài cửa

Thấy cô Vũ liền chạy ra hỏi

– Hai người đi đâu về vậy

Cô mỉm cười đáp

– Tôi với bà đi dạo nói chuyện chút,

Phong nhíu mày hỏi

– sao Mẹ lại biết Linh vậy?

Bà nhìn anh rồi nói

– Mẹ quen cô Linh lâu rồi, cái đợt Mẹ về năm ngoái đi ra đường bị giật túi May cô ấy lấy lại giúp Mẹ

Cô, Phong, Vũ tròn mắt nhìn bà, cô không nghĩ bà lại nghĩ ra được điều đó, nhưng chả ai thắc mắc gì.

Vũ lên tiếng

– Mẹ, con đưa Mẹ về, rồi đưa Linh về nghỉ ngời, để con và Phong ở lại với con bé được rồi

Cô lắc đầu nói

– em là phụ nữ, để em ở lại chăm con bé dễ hơn. Anh và Anh Phong đưa Mẹ Anh về nghỉ đi. bọn Anh ở đây cũng không thể chăm sóc nó tốt hơn. dù sao Mai em cũng nghỉ mà.. Anh Vũ xin cho em nghỉ nốt Mai đúng không?

Bà Lan lên tiếng

– Mẹ thấy cô Linh nói đúng đấy, để cô ấy ở lại với con bé cũng được, tý bảo bác sĩ đưa con bé vào phòng vip có giường cho người nhà luôn. con bé cũng ổn là không sao rồi

– Để con ở lại với Linh,

Phong lên tiếng

Bà hơi ngạc nhiên nhưng rồi nói

– được rồi, Vũ đưa Mẹ về

Vũ nhìn cô, ánh mắt có chút sầu bi dặn dò Phong vài câu đi đưa mẹ anh ta về nhà

Cô hơi bối rối, đi vào phòng con bé đang nằm, anh đi theo sau lấy túi đồ rồi nói

– em ở đây, Tôi ra xin cho con bé chuyển sang phòng vip rồi Tôi quay lại

Cô gật đầu, vào trong ngồi lên giường rồi kéo tay con bé, lòng cô có chút thanh thản sau cuộc nói chuyện với mẹ của anh. Có lẽ bà vẫn đinh ninh là cô và Vũ thích nhau chứ bà không hề biết người cô yêu là Phong. Nhưng đáng tiếc như bà nói, Phong chưa bao giờ yêu cô. Kể cả giờ anh nói anh thích cô, thì cô cũng hiểu rõ có lẽ bởi anh đã quen dần với quan tâm chăm sóc của cô, nên khi thấy cô không còn như vậy nên anh mới thấy trống trải cô đơn

Mẹ anh nói anh từng thử yêu vài người, vậy hoá ra không phải chỉ với cô mà cả với người khác cũng từng như vậy.

Cô cười trong lòng, hoá ra bản thân cô cũng mang nhiều ảo tưởng đến vậy

Cô nhìn con bé, nó giống cô y đúc, vậy mà giờ nhìn lại bỗng thấy lại giống anh nhiều hơn.

– Cô Linh,

Cô giật mình, con bé tỉnh rồi, cô dịu giọng nói với con bé

– Di nằm ở đay, cô đi gọi bác sĩ nhé

Con bé ngoan ngoãn gật đầu, cô vội vàng chạy ra ngoài tìm bác sĩ, vào đến nơi đã thấy anh vừa bước vào

Bác sĩ kiểm tra một hồi rồi nói

– con bé ổn rồi, giờ chuyển sang phòng vip rồi Mẹ đi mua cho bé chút cháo nhé.

Cô nhìn anh, bối rối gật đầu.

Cô lấy mấy đồng tiền lẻ trong túi, vo viên chạy xuống căng tin mua cho con bé chút cháo rồi lên thẳng phòng VIP

Đến nơi thấy anh đang ngồi nói chuyện với nó, con bé ríu ra ríu rít như thể chưa từng ốm. Cô nhìn đồng hồ đã là 9h tối, mang cháo vào con bé thấy cô vui hẳn

Nó cười tươi nói

– cô Linh mấy Hôm nay đi đâu mà giờ con mới thấy cô?

Cô nhìn nó khẽ đáp

– cô bận việc Di ạ, con ăn đi rồi đi ngủ cho khoẻ nha

Con bé phụng phịu gật đầu ăn bát cháo, ăn xong nó nhìn anh rồi nói

– Ba, Ba về đi con ở đây với cô Linh được rồi

Anh quay sang buồn rầu hỏi lại

– con vẫn giận Ba sao? Ba xin lỗi mà, Ba biết lỗi rồi, Ba hứa với con từ Hôm nay sẽ chăm sóc con thật tốt.

Con bé chu môi hỏi lại

– Ba có thật sự biết sai không?

Anh cười nhìn nó, con bé đáng yêu đến vậy

– Ba biết sai rồi, Ba nói thật mà

– Nhưng mà ở đây chỉ có 1 giường thôi cho người nhà thôi ba, ba ở đây cô Linh ngủ đâu?

Cô lúc này mới ngớ người, nhìn anh ngượng ngùng

– Ba nằm với con đc k Di?

Con bé lắc đầu nói

– giường này chật rồi mà ba?

Anh buồn rầu nói

– được rồi, con ngủ đi tý Ba tự biết ngủ đâu mà, con ngủ đi

Con bé chu môi líu lo quay sang nói chuyện với cô, có lẽ cũng mệt quá nên nó ngủ lúc nào không biết.

Cô nhìn con bé, nhìn nó ngủ say thế này lòng cô bỗng thấy buồn vô cùng

– Linh, em lên giường ngủ đi, tôi ra ghế ngủ,

Cô vẫn không nhìn anh, đáp lại

– Anh ngủ trên giường đi, Tôi chỗ nào cũng ngủ được

Anh kéo tay cô, bất chợt bế cô lên giường, mùi rượu thi thoảng phả ra khiến cô có chút đê mê, cô giãy giụa nói

– Anh buông Tôi ra

– im, con bé dậy bây giờ

Cô im lặng, dù sao cô cũng sắp rời xa nơi đây nên đành mặc anh

Anh bế cô lên giường, rồi bất chợt buông cô rồi nói

– em ngủ đi, Tôi ra ngoài ghê chờ ngủ

Cô có chút hụt hẫng, nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa, bóng dáng anh cô đơn đến tội nghiệp

Cô nằm mãi nhưng không ngủ được, không biết quyết định này của cô có đúng hay không? Cô bỗng cảm thấy nơi này sao lại quen thuộc đến vậy.

Cô cứ nằm mãi không ngủ được, sao cô thấy lòng trống rỗng đến vậy? Còn nhiều điều cô muốn nói cùng anh, còn nhiều điều cô muốn hỏi anh,

Nghĩ thế nào cô dậy rồi ra ngoài, anh đang ngồi ngủ ngoài ghế, cô xót xa ngồi bên cạnh. Anh cựa người bỗng dựa vào vai cô.

Cô thấy trái tim chùng xuống..

Giá mà cô có thể bên anh mãi thế này, giá mà có thể được yêu anh trọn vẹn

Cô cứ nghĩ mãi rồi ngủ lúc nào chẳng hay

Chỉ biết lúc tỉnh dậy cô đã nằm ở giường, con bé vẫn ngủ say, cô xem đồng hồ là 7h sáng, điện thoại cô bỗng có tiếng chuông

Cô hơi ngạc nhiên vì sếp lớn lại gọi cô lúc này

Cô nhấn nút nghe, đầu dây bên kia gấp gáp nói

– Linh, em đang ở đâu vậy?

Cô vẫn bình thản trả lời

– em đang ở viện, không phải Hôm nay em vẫn nghỉ sao anh?

– Ừm nhưng có việc gấp, hộ chiếu em đâu? em mang đến Anh đặt vé máy bay Mai bay sang đức luôn.

Cô ngạc nhiên hỏi lại

– sao gấp thế anh?

– Cái dự án kia em nhận rồi đúng không? Còn 1 hợp đồng cũng bên Đức, Phương nhận hợp đồng đó giờ cô ấy lại sốt xuất huyết phải nhập viện. Em mang hộ chiếu qua anh đặt vé máy bay gấp đi, hợp đồng này kết thúc em nhận dự án là vữa. Giờ chỉ còn em nên em đừng

Cô nhìn con bé đang nằm trên giường, lòng hơi xót xa nhưng rồi nghĩ lại lời mẹ anh nói nên đáp lại

– Vâng, Anh chờ em, em về chuẩn bị rồi qua luôn

Nói xog cô tắt máy, vội vã chạy lại ôm hộ con bé rồi nhanh chóng về nhà lấy ít đồ sau đó qua công ty

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 6 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …