Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 12

Trên đời này phàm cái gì là duyên phận ý trời thì lòng người có cố thế nào cũng không đổi được.

Linh chẳng biết mình đã ngã xuống thế nào, khi màn đen xuất hiện trước mặt ập đến cô chẳng còn biết điều gì diễn ra xung quanh.

Chỉ đến khi mở mắt cô mới phát hiện mình vừa hôn mê, cô day day trán nhìn xung quanh. Không có ai, chỉ một màu trắng toát.

Cô ngồi hẳn dậy, mệt mỏi dựa lưng vào tường, cố nhớ lại mọi chuyện đã diễn ra thế nào nhưng nhất định não bộ không thể nhớ ra.

Loading...

Chợt có tiếng cạch cửa, một người đàn ông mặc áo đen bước vào. Cô sợ hãi nằm hẳn xuống, nhắm mắt hờ nhưng vẫn dủ nhìn thấy gương mặt quen thuộc

Là Phong, anh đã đưa cô vào bệnh viện sao? Cô nhớ lại, rõ ràng mùi hương cuối cùng cô ngửi thấy là của anh nhưng cô cho rằng chỉ là hư hao ảo ảnh mà thôi.

Hoá ra tất cả đều là thật, thật đến mức đã nghĩ là thật mà chẳng dám tin.

Phong không biết cô đã thức, anh đến lại gần giường, bỗng kéo tay cô nắm chặt.

Khuôn mặt anh đột nhiên trở nên đau khổ tột cùng, anh đưa bàn tay cô lên áp chặt má.

Cô cảm nhận, cảm nhận rất rõ anh đang khóc. Nước mắt anh chảy ướt đôi bàn tay gầy gò của cô,

Anh thì thầm

– Linh,em có thai rồi, là con của Anh đúng không Linh?

Cô bất giác giật mình, anh vừa nói gì cơ?

Cô có thai sao? Cô không tin vào tai mình, bất chợt anh nói tiếp

– Linh, khổ thân em, có thai thế này mệt mỏi lắm phải không em?

Cô không giữ được bình tĩnh, ngồi bật dậy hỏi lại

– Anh Phong, Anh nói gì? Tôi có thai sao?

Phong nhìn cô, vẻ mặt vừa ngạc nhiên lại xen lần bàng hoàng

– Linh, em tỉnh rồi sao?

Giọng anh nhẹ đến mức cô gần như không nghe được gì.

Cô lay vai anh hỏi lại

– Anh vừa nói Tôi có thai sao? Anh nói lại đj

Phong gật đầu, không đáp mà hỏi tiếp

– em không biết sao? em có thai Ba tuần rồi, em bị thiếu chất nên mới ngất đi

Cô vẫn không tin, hỏi lại

– Anh nói Tôi có thai sao? Anh có chắc không

Phong buồn rầu đáp

– bác sĩ nói vậy mà Linh

Cô há hốc mồm kinh ngạc, vừa có tia sét xoẹt ngang qua đầu cô. Cô không trả lời anh chạy sang phòng bác sĩ bỏ mặc anh vẫn đang bàng hoàng ngồi đó

Cô không thèm gõ cửa, chân trần chạy thẳng vào vẻ mặt vẫn chưa hết ngạc nhiên

Vị bác sĩ vẫn còn rất trẻ, anh ta ngồi nhưng vẫn thấy rõ rằng anh ta có một chiều cao rất lý tưởng

Cô bỏ hết phép tắc lịch sự, hỏi bằng tiếng Anh

– bác sĩ, Tôi có thai sao?

Anh ta nhìn cô, hơi chau mày đáp

– Cô là Linh? Phòng bệnh 104?

Cô gật đầu đáp

– Vâng, đúng là tôi,

Anh ta giở tập giấy trên bàn rồi nói

– mời cô ngồi đã

Cô thở hồng hộc, ngồi xuống chiếc ghế

– Thưa cô, theo bệnh án cô đang có thai Ba tuần rồi.

Cô lắc đầu đáp

– không thể nào, có nhầm lẫn gì ở đây sao? Tôi không hề có quan hệ tình dục trong Ba tuần nay

Anh ta nheo mắt, đọc lại một lần rồi nói

– kết quả này không sai được đâu, sáng nay cô được đưa vào chúng Tôi đax xét nghiệm máu cho cô rồi

Cô vẫn kiên quyết nói

– không thể nào, nhất định có nhầm lẫn gì ở đây rồi

Anh ta hơi mất kiễn nhẫn hỏi lại

– cô có chắc trong Ba tuần nay cô không có quan hệ tình dục?

Cô day day trán, đột nhiên nhớ lại ngày quan hệ tình dục cách đây khoảng gần nửa tháng, nhưng cô vẫn giữ thái độ kiên quyết xen lẫn sự xấu hổ

– Tôi có quan hệ tình dục cách đây chỉ mới khoảng gần 2 tuần, với đúng một người duy nhất mà anh ta còn say rượu. Nhưng chỉ quan hệ khoảng 10 phút, còn chưa xuất ra ngoài bác sĩ ạ. Làm sao có thể có thai ba tuần được?

Anh ta nhìn cô một lượt rồii nói

– Trong lúc quan hệ tình dục một lượng nhỏ tinh trùng đã được xuất ra, mặc dù nhỏ nhưng vẫn có khả năng mang thai, nhất là trường hợp trong những ngày rụng trứng. Thai của cô ba tuần không phải tính từ ngày quan hệ mà tính từ ngày kết thúc kì kinh nguyệt.

Cô mở to mắt, không thể tin những gì đang nghe. Tất cả không phải là nhầm lẫn mà sự thật. Tin này đột nhiên giống như sét đánh ngang tai mà cô vẫn chưa tiếp nhận được.

Cô gật đầu, rồi vội vàng chào anh ta rồi đi về phòng bệnh. Cô không dám tin vào những gì đang xảy ra, đôi chân run rẩy cứ bước về phía trước vô định. Rốt cuộc cô phải làm sao đây? Rốt cuộc đứa con này phải nói làm sao cho anh hiểu? Liệu rằng anh có tin cô? Liệu rằng có cho là cô lừa anh hay lại giống trước kia cho rằng cô muốn tiếp cận anh nên mới thế này. Ngày hôm đó liệu răng anh có nhớ?

– Linh,

Tiếng gọi khiên cô mới bất chợt thức tỉnh, cô ngước mắt nhìn, là Phong. Anh chạy vội đến bên cô rồi nói

– Em sao thế? Sao lại đi ra ngoài này!

Lúc này cô mới nhận ra cô đang ra phía ngoài hành lang, cô đẩy tay anh rồi nói

– Tôi không sao,

Anh nhìn cô, ánh mắt đầy thống khổ giọng như lạc đi

– em vào phòng nằm nghỉ đi, bác sĩ nói sức khoẻ em yếu đấy

Cô nhắm nghiền mắt, có thứ gì đó cuộn lên trong lòng cô mà cô không thể lý giải nổi

Cô không cần anh dìu mà tự mình vào phòng, cô nằm nhìn giường. Ngoài ô cửa tuyết đang rơi phủ kín cả những mảng tường

Màu xanh của cây lá cũng bị tuyết che lấp hết.

Cô không nhìn anh, bởi chính cô cũng không biết phải dối diện với anh thế nào.

– Linh, Anh hỏi em một chuyện được không?

Phong lên tiếng phá tan không gian im lặng này, cô đoán anh sẽ hỏi cô có thai với ai nên chỉ im lặng không trả lời

– có phải con của Anh không Linh?

Anh lại hỏi mặc cô vẫn im lặng, cô bất giác quay sang nhìn anh bởi cô không nghĩ anh lại sẽ hỏi mình câu thế này?

Rốt cuộc anh biết là cô có thai với anh hay chỉ đoán mò?

Cô vẫn im lặng, anh lại tiếp tục lên tiếng

– Linh, Anh không biết có phải không nhưng Anh cảm thấy hình như Hôm Anh say rượu em đưa Anh về và chúng ta có..

Cô bất chợt nhớ lại ngày hôm đó, đột nhiên tim cô lại đau nhói. Ngày hôm đó anh đã kêu tên vợ anh trong lúc làm tình với cô.

Cô lấy tay đập bụng mình, tại sao đưa con này lại xuất hiện trong lúc thế này?

Anh thấy cô như phát điên, chợt kéo tay cô lại, ôm cô vào lòng. Cô không còn kìm chế được, bao đau đớn bỗng như vỡ oà bật khóc nức nở

Anh chưa bao giờ yêu cô cả, tất cả cũng chỉ vì cô là mẹ của Di. Ngày cô đi chẳng phải anh vẫn còn trong phòng chị ấy, chảng phải anh vẫn khóc vì chị ấy sao?

Cô cứ khóc, anh cũng ôm chặt cô mà khóc. Nỗi đau giống như hơi thở, bám lấy cả cô và anh mỗi phút mỗi giây,

Khóc xong cô lấy lại bình tĩnh, đẩy anh ra rồi nói

– đây không phải con Anh đâu.

Anh lắc đầu đáp

– không, em nói dối, em hãy nói thật cho Anh biết cảm nhận Hôm đó của Anh là thật đi, hay nói cho Anh biết em vẫn yêu Anh đi

Cô lắc đầu đáp

– không, Tôi không còn yêu Anh, và Hôm đó cũng không phải thật

Anh lấy sợi dây chuyền trong túi, đưa cho cô rồi nói

– Linh, em vẫn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau trong căn phòng ấy. dù không biết mặt em nhưng Anh luôn cảm nhận sự quen thuộc của em. nếu em không còn yêu Anh, vậy Tại sao em luôn giữ sợi dây chuyền này. chính Anh đã đeo cho em, nếu không còn yêu em liệu có đeo nó không? còn đeo cả mặt đã của Di lên nữa, Anh nhớ rất rõ Hôm say rượu đó, em đưa Anh về, cảm nhận của Anh rất rõ ràng

Cô thấy trái tim như có một mũi kim, rất nhỏ nhưng rất nhọn đâm thẳng vào. Rốt cuộc anh đang muốn thứ gì từ cô? Anh thật sự yêu cô hay lại bắt đầu tiếp tục chuỗi ngày hành hạ đầy đoạ cô? Cô không khóc thành tiếng, nỗi đau anh gây ra cho cô giờ anh cứ mặc nhiên như thể rằng nhất định cô vẫn còn yêu anh sao?

Từng lời nói, kể cả cái tát của anh cô luôn nhớ rõ, cô không thể nào quên.

Cô muốn hỏi anh tại sao anh lại làm vậy với cô, tại sao anh lại đối xử với cô như vậy? Ngay cả ngày con bé bị ốm nằm trong viện, anh nói cho anh cơ hội rồi sau đó anh lại tiếp tục khóc trong phòng chị. Cô không phải kẻ thế thân của anh, cô đã từng yêu anh đến đau đớn nhưng mọi chuyện đã bị anh làm chấm dứt,

Vậy hà cớ gì giờ cô lại phải tiếp tục bên anh khi mà chẳng biết anh có con nhớ thương vợ anh?

Anh nhìn cô, ánh mắt rõ ràng trầm uất, đau thương, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đấy, bấu chặt tay vào giường rồi nói

– Anh về đi, Tôi không còn yêu Anh đâu

Từng lời cô nói ra cũng như cô đang tự đâm vào trái tim mình vài nhát, đau nhưng chỉ biết cố gắng chịu đựng

Anh lắc vai cô nói

– Linh, em nói dối đúng không? còn sợi dây chuyền này thì sao hả Linh?

Cơn đau đớn như đang bóp nghẹn sự sống của cô, không, nhất định cô phải thật mạnh mẽ, cô cắn chặt môi, lấy tay giật lấy sợi dây chuyền rồi mở cửa sổ ném thẳng xuống bên dưới.

Hành động của cô nhanh đến nỗi khiến anh không kịp phản xạ, đến lúc anh chạy theo sợi day chuyền đã chẳng còn thấy.

Anh gào lên

– Tại sao em lại làm vậy, kể cả không yêu Anh, thì vẫn còn con. không lẽ em tàn nhẫn đến mức vứt cả kỉ vật duy nhất của em và nó sao?

Cô ngước mắt nhìn anh, bình thản đến nỗi chính bản thân cô không còn tin nổi

– Tôi không cần cả Anh và nó

Anh không trả lời, nhìn cô ánh mắt đầy căm phẫn chạy xuống dưới, bóng lưng anh gầy gò đi rất nhiều.

Anh vừa đi cũng là lúc cô quỵ xuống, từng giọt nước mắt lăn dài nóng hổi,

Tại sao lại phải đày đoạ nhau thế này?

Tại sao không yêu nhau bất chấp trời xanh sập xuống?

Tại sao làm anh đau mà cô còn đau đớn bội phần, cô đóng cánh của kính, bất chợt thấy anh đang lò dò bên dưới

Anh đứng dưới góc đường, cào mấy lớp tuyết tìm sợi dây chuyền. Cô kéo rèm, đứng một góc nhìn theo

Tuyết cứ rơi từng lớp, phủ dày cả cả mấy mái nhà.

Anh đứng dưới, cứ nhu kẻ điên, dùng đôi bàn tay cào từng lớp tuyết.

Một phút, hai phút rồi đến mười hai mươi phút, rốt cuộc anh đứng đó gần một tiếng vẫn chưa tìm được. Cô đau đớn, nhìn bóng dáng gầy gò mà trái tim như có ai bóp nghẹn. Trời lạnh thế này liệu anh có chịu nổi?

Đôi bàn tay anh đã đỏ ửng, mấy giọt nước mắt bỗng lăn dài trên khuôn mặt người đàn ông. Anh đá văng từng lớp tuyết rồi lại kiên nhẫn cào, thi thoảng lại như kẻ điên ngước mắt lên trời gào lên

Cả một khoảng đất rộng bị anh cào lên, tuyết vốn dĩ rất đẹp nhưng lúc này bỗng giống như một kẻ giết người, từng bông tuyết rơi là từng mảnh thuỷ tinh cắm sâu vào tim cả hai.

Có lẽ tay anh quá lạnh, anh quỳ hẳn xuống, dùng hai khuỷ tay di từng đường dài. Tuyết rơi tan trên mũ áo, ướt nhoẹt xuống dưới khuôn mặt, cô ôm chặt lồng ngực, không khóc nổi thành tiếng, đau đớn đến mức tưởng chừng như tim gan bị ai đó cào cấu không còn chút sức lực nào mà chống chọi nước mắt cứ thế tuôn rơi nhưng không thể nào phát ra những âm thanh đau đớn, bất lực đến tột cùng

, bất chợt cô thấy anh nhảy lên, vẻ mặt cũng vui vẻ lạ thường,

Trên tay anh đang nắm chặt thứ gì vội vàng chạy lên,

Cô nhanh chóng leo lên giường, lau nước mắt rồi nằm xuống

Anh mở cửa phòng chạy vào, gào lên như đứa trẻ

– Linh, Anh tìm thấy sợi day chuyền rồi này.

Cô không dám mở mắt, chỉ khe khẽ nhìn anh

Anh vui vẻ noi

– Anh biết em giả vờ ngủ, nãy Anh thấy em đứng ở trên đay nhìn rồi. em mở mắt ra đi, em khóc mũi đỏ hết lên rồi

Cô không giả vờ được nữa, đành mở mắt nhìn anh. Khuôn mặt anh đã đỏ ửng lên, đôi tay tím tái lại

Cô xót xa muốn hỏi anh có lạnh không, nhưng rồi lại không mở miệng được

Anh đút sợi dây chuyền vào túi áo rồi nói

– em vẫn còn quan tâm Anh đúng không?

Cô im lặng, không dám trả lời

Anh vuốt ve mấy sợi tóc trên mặt cô, đôi tay anh lạnh giá nhưng cô không đẩy ra, hơi ấm này để cô ủ ấm cho anh chút thôi được không?

– Linh, Anh chỉ muốn nói với em em quan tâm Anh cũng được, không quan tâm Anh cũng được, yêu Anh cũng được không yêu cũng được nhưng để Anh chăm sóc em nhé. vì con mà để cho Anh có cơ hội được bên em, em đánh mắng Anh thế nào cũng được nhưng hãy để cho Anh được chăm sóc cho em trong thời gian này được không? con Anh cũng được, mà không phải con Anh cũng được, nếu tạm thời bố nó chưa thể chăm sóc cho em thì để Anh, để Anh chăm sóc em coi như là bù đắp cho em được không? em đánh Anh cho hả giận đi, rồi để Anh thương em lo cho em nhé. sau đó em nếu em không cần Anh nữa em cứ đuổi Anh đi, Anh sẽ ở đây chăm sóc cho em

Nói xong anh lấy tay cô tát lên mặt anh,

Cô vội vàng rụt tay lại, làm sao cô có thể đánh anh được chứ?

Cô thấy lòng chùng xuống, nhưng lời này làm sao có thể từ chối?

Cô không đáp mà hỏi lại

– Tôi muốn hỏi Anh một chuyện

– em hỏi đi

– Anh vẫn còn yêu chị ấy đúng không?

Anh nhìn cô, lắc đầu đáp

– không, Anh không còn yêu và nhớ Ngọc đâu. Anh có thể thề, thật ra chỉ là Anh quá áy náy day dứt Bởi cái chết của cô ấy mà thôi. nhưng Anh biết mình sai rồi, Anh cứ lấy sự ám ảnh đó ra làm khổ người khác là Anh sai rồi. chính em mới là người chịu nhiều tổn thương

– Vậy tại sao hôm anh Di ra viện, tôi thấy anh ở trong phòng thờ c ấy khóc

Anh ngạc nhiên, bàn tay nắm chặt lại vì lạnh đáp lời cô

– vì lý do đấy mà em đi nước ngoài không nói gì sao? em không nhớ Anh nói với em rằng Anh yêu em và xin cho Anh cùng con một cơ hội sao? ngày Hôm đó Anh về nhà, vào phòng Ngọc khóc, Bởi Anh thấy quá có lỗi với em. hơn thế Anh thấy mình rất yêu em, Anh lên đốt cho Ngọc nén hương, để nói với cô ấy rằng từ nay Anh sẽ không nghĩ nhiều đến cô ấy được nữa, Anh xin lỗi cô ấy vì đã k yêu cô ấy mãi được cũng xin cô ấy phù hộ cho anh. em có thể không tin Anh, nhưng Anh dám đảm bảo Anh nói thật, Anh có thể lấy tính mạng của mình ra thề

Cô đưa tay lên miệng anh, lòng cô trào lên cảm xúc rất khó tả, tất cả những lời anh nói, việc anh làm cho đên bây giờ đều khiến cô cảm nhận rằng anh rất chân thành. Nhưng có lẽ nỗi đau quá lớn khiến cô sợ, cô không dám vội vàng quyết định, nhưng rõ ràng chính cô cũng cảm nhận trái tim mình rất đang muốn mở lòng với anh

Anh lại nói tiếp

– cho Anh về chỗ em ở cùng em mỗi ngày nhé, Anh sang đây sắp tiêu hết tiền rồi.

Nói xong anh mỉm cười, ngừng một lát rồi nói tiếp

– cho Anh ở cùng em, Hằng ngày Anh sẽ nấu cho em ăn, Anh đưa đón em đi làm. em muốn ăn gì dù đêm tối Anh cũng sẽ mua về cho em. bên này Anh biết quán ăn Việt Nam, Anh sẽ mua về cho em. dù đêm khuya thế nào, miễn Anh nuôi em

Cô ngạc nhiên nói

– kể cả là Anh đang làm thế khi Tôi mang thai con người khác?

Anh gật đầu đáp

– đúng, kể cả vậy, nhưng Anh biết thừa đó là con Anh rồi. Anh vừa nghe hết em và bác sĩ nói với nhau, và Anh cũng nhớ rất rõ ngày Hôm đó chúng ta làm tình thế nào.

Cô không trả lời, vì biết chính bản thân không giỏi nói dối, thở dài nhìn ra cửa sổ. Mở lòng lần này, rốt cuộc nên hay không?

Anh tháy cô im lặng, lại tiếp tục lên tiếng

– Linh ạ, hãy cho anh cơ hội nhé, vì con, Vì Di, và vì cả đưa con trong bụng hay để anh chăm sóc em được không? Đừng chia cắt bố con anh, cũng đừng tự chia cắt tình mẫu tử của em và Di. Em muốn về Việt Nam cũng được, em muốn ở đây cũng được, em đi đâu anh

Cô vẫn không trả lời, đột nhiên anh quỳ xuống rồi nói

– Linh, Anh xin em, đừng im lặng thế này, Anh cầu xin em hãy cho Anh được chăm sóc em và con được không? vì con cho Anh một cơ hội, cho cả Di được nhìn thấy em nó, cho nó được ở bên cả Ba Mẹ, từ bé nó đã sống cô đơn quá nhiều rồi, để nó được đón nhận tình Mẹ con đi em. xin em hãy cho Anh cả cơ hội được chăm sóc đưa con trong bụng, nó làm sao sống thiếu cha được. em cũng mất người thân, em cũng hiểu nỗi đau đó thic đừng để con mình như vậy, cả Di nữa, nó chịu nhiều thiệt thòi rồi cho nó được không? em chỉ cần cho Anh chăm sóc em thôi, nếu sau này em sinh con rồi em muốn thế nào đuổi Anh đi Anh cũng đồng ý nhưng giờ để Anh chăm sóc em đã.

Cô sửng sốt ngồi dậy, người đàn ông này thật sự si tình đến mức vậy sao?

Cô vội vàng nói

– Anh đứng dậy đi, Tôi đồng ý, Mai ra viện thì Anh về nhà cùng Tôi

Anh vui sướng đứng dậy, bất chợt ôm chặt lấy cô, người anh vẫn ướt sũng, cô xót xa đến nghẹn lòng

Anh đẩy nhẹ cô ra, đặt tay lên vai cô rồi nói

– Anh mua gì em ăn nhé, cả ngày em chưa ăn gì rồi

Cô lắc đầu đáp

– Tôi không muốn ăn gì đâu, ngửi gì cũng thấy buồn nôn. thức ăn bên này Tôi không quen

Anh vội vã nói

– để Anh mua bún cá cho em, hay em ăn phở bò? Anh ra quán Việt Nam mua cho

Cô lắc đầu, định từ chối anh đã đi ra đến cửa, chỉ nói vọng lại

– thôi Anh mua cả Hai, về em muốn ăn gì thì ăn, còn lại Anh ăn

Bóng lưng anh khuất dần, mấy giọt nước còn rỏ xuống nền nhà

Cô có chút vui trong lòng, lại có chút xót ra, nhìn ra bầu trời tuyết vẫn rơi, nhưng cô lại thấy hình như có chút nắng chiếu qua mấy kẽ cây

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 6 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …