Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Một cái tát như trời giáng xuống đôi má trắng trẻo hồng hào của cô. Cô vẫn chưa thể định thần được lại, người lảo đảo dựa hẳn vào thành giường.

– Tôi cả đời chưa bao giờ ra tay với phụ nữ, nhưng cô là người duy nhất đáng bị như thế. cô đừng mơ có thể thay thế được cô ấy trong lòng Tôi, loại con gái nghĩ rằng một bước lên tiên như cô Tôi đã gặp quá nhiều.

Giọng người đàn ông khàn đục khiến cô như bừng tỉnh, cô nhìn anh, sống mũi cao thẳng, đôi mắt nâu ánh vàng, đôi môi căng mọng dưới ánh đèn le lói như càng tôn thêm vẻ đẹp của anh, một vẻ đẹp trai thu hút khó cưỡng nhưng lại đầy lạnh lùng, trầm uất. Cô cúi mặt, yếu ớt giải thích

– Tôi chưa bao giờ nghĩ gì cả…chỉ là

Anh lại gào lên

Loading...

– cô im đi, nếu không đừng trách Tôi

– Ba, có chuyện gì thế ba?

Tiếng đứa trẻ cất lên phá vỡ bầu không khí mà cô cho là đau đớn đến tuyệt vọng

Cô nhìn đứa bé, đôi mắt đen láy, to tròn, khuôn mặt này gần như giống cô đến 90%. Cô nuốt nước bọt, má cô vẫn đau nhức nhưng tuyệt nhiên cô không khóc, càng không một lời oán than lấy cặp sách vở đút vào túi rồi quay mặt bước đi

Phía sau lưng đứa bé tiếp tục hỏi

– Ba, sao vậy ba? Mai con có bài kiểm tra, cô không dạy con nữa sao ba?

– không cần, Mai Ba thuê gia sư khác cho con.

Đưa bé bỗng lăn lộn rồi gào lên

– không, con không muốn học người khác. cô Linh dạy con rất hiểu, lại hay làm con vui,Ba thuê người khác con sẽ không học nữa đâu.

Cô có chút khựng lại, tiếng khóc của đứa bé mỗi lúc một to, anh cố dỗ dành nhưng bất thành.

Cô thấy trong tim nhói lên từng đợt không kìm chế được mà nhìn vào căn phòng cô vừa bước vào. Phía dưới tường, chiếc bàn thờ được đặt ngay ngắn trên đó là bức ảnh người phụ nữ khoảng 27 tuổi xinh đẹp nhưng lại bạc mệnh. Chị ấy đáng được trân trọng, còn cô thì không sao?

Cô nhếch mép, tự cười chính bản thân, anh vẫn đang dỗ đứa bé

– đi, Ba với con đi ăn kem, đừng ở phòng này nữa. Ba đã câm không ai được vào đây rồi sao con còn chạy sang.

Cô không muốn nghe thêm điều gì nữa, bước vội xuống dưới.

Đột nhiên một bàn tay kéo cô lại, cô ngước mắt nhìn, lại là anh. Anh lôi cô xềnh xệch vào phòng, đẩy cô xuống giường. Cô sợ hãi lắp bắp nói

– Anh định làm gì?

– Chẳng phải cô muốn yêu Tôi sao? Chẳng phải cô muốn được ngủ với Tôi sao? Tôi cho cô thoả mãn

Cô chắp tay van xin

– Tôi xin Anh, đừng làm thế. Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó

Anh không trả lời, ánh mắt hung tợn ngấu nghiên hôn lên đôi môi cô.

– Phong, dừng lại

Tiếng quát bên ngoài khiến anh khựng lại, cô liền đẩy anh ra, kéo lại quần áo. Gã đàn ông đẹp trai, có khuôn mặt dựa dựa giống anh đang nhìn vào với ánh mắt hết sức căm phẫn

Anh ta đi thẳng vào phòng rồi nói tiếp

– sao em có thể làm thế này với cô ấy? Giữa ban ngày ban mặt, nhỡ con bé đi xuống nhìn thấy thì sao?

Anh đứng dậy, không nói gì bỏ đi. Gã đàn ông đỡ cô dậy, rồi dịu giọng hỏi

– em không sao chứ?

Cô cúi xuống, cầm cặp sách rồi lí nhí đáp

– em không sao, cảm ơn anh.

– Anh đưa em về.

– Dạ, em bắt taxi về cũng được

Nói rồi cô đẩy cửa bước ra

– Linh,

Anh ta gọi lại, cô không muốn quay lại, chạy vội ra ngoài rồi bắt taxi về nhà. Căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ, cô mở khoá rồi bước vào, lòng u uất vô cùng. Cô bước vào nhà tắm, soi gương, má cô ửng hồng in hằn vết tay của anh. Cô lấy nước xối lên mặt, lòng chua xót cay đắng nhưng lại không thể khóc. Trai tim cô như có ai bóp nghẹn, cô là ai? Cô tồn tại trên cõi đời này để làm gì? Tại sao tất cả mọi đau thương trên thế giới này đều đổ dồn lên đôi vai bé bỏng của cô?

Cô cắn chặt môi, dội nước vào người, kỳ cọ tấm thân thể rồi lên giường ngủ. Cô đã quá mệt mỏi rồi. Ánh nắng buổi chiều tà hiu hắt xuyên qua ô cửa kính chiếu rọi lên khuôn mặt xinh đẹp của cô, chỉ khi ngủ khuôn mặt cô mới trở nên an yên đến thế này.

– Linh,

Tiếng người phụ nữ làm cô bừng tỉnh, cô nhìn lớp ánh sáng mờ ảo, nheo mắt rồi bất chợt bật cười gọi

– Mẹ, sao Mẹ lại ở đây?

Người phụ nữ trung niên khoảng 43 tuổi cười hiền hậu đáp

– Mẹ đến thăm con, có phải con gái Mẹ đã phải chịu nhiều cay đắng lắm không?

Cô lắc đầu, bao nhiêu tủi thân bỗng ùa về, cô không kìm được nước mắt, lại gật đầu rồi oà khóc nức nở, đột nhiên ánh sáng bỗng vụt tắt, một màu đen sì phủ kín xuống phía trước mặt cô. Cô lấy tay xua đi lớp đen tối nhưng bất thành, có tiếng bước chân, lại có tiếng gọi ý ới, tiếng còi xe cấp cứu mỗi lúc một vang vọng đến tai cô. Cô giật mình bừng tỉnh, phía trước vẫn màu đen u ám, mồ hôi cô ướt nhoẹt cả ga đệm, cô ngồi dậy với chiếc điện thoại, đã 4h sáng, cô đã ngủ một giấc rất dài. Bụng cô sôi lên ùng ục, cả ngày hôm qua cô chưa ăn gì, sau cú tát cô chẳng còn sức lực và tâm trí để ăn giờ mới thấy đói cồn cào. Cô bật điện ngồi dậy xuống bếp làm mì ăn rồi tiện thể ôn bài luôn, sáng mai cô có môn phải kiểm tra, nghĩ đến môn sáng mai cô lại buồn rầu chán nản. Dẫu là học văn bằng hai nhưng chưa bao giờ cô thấy nó áp lực và tệ hại đến thế này. Cái cảnh vừa học vừa làm còn ôm thêm gia sư khiến cô mệt mỏi tột độ. Cô chẳng biết mình đã học đến lúc nào và ngủ gật như thế nào, chỉ biết đến lúc chuông báo thì đã thấy mình nằm gục trên bàn, chẳng còn nghĩ ngợi được gì cô nhanh chóng thay quần áo đánh răng rửa mặt rồi phóng xe máy đến trường, vào đến cửa lớp cũng đúng lúc chuông báo vào giờ học. Cô đứng dậy theo bản năng, trong lòng vô cùng căng thẳng, môn học Kinh tế vĩ mô khiến cô yêu thích nhất giờ lại biến thành môn học cực hình ám ảnh của cô. Ánh nắng mặt trời len lói qua mấy ô cửa sổ, tiếng bước chân quen thuộc mỗi lúc một gần, cô lén nhìn ra bên ngoài, người đàn ông cao to đạo mạo, ánh mắt nâu vàng, sống mũi cao thẳng, đôi môi căng mọng toát lên vẻ khí chất hơn người đang bước vào, bàn tay cô run rẩy, hôm qua cô vừa bị anh tát còn in hằn nốt đỏ, giờ lại phải tiếp tục học 5 tiết môn quái quỷ này. Lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, tiếng tim đập như tiếng hơi thở mỗi lúc một nhanh..

Anh bước vào lớp, còn chưa thèm nhìn đã vội mở sổ giọng khàn đục vang lên

– Hôm nay sẽ kiểm tra vấn đáp, Tôi sẽ gọi random chứ không gọi toàn bộ lớp. Câu hỏi thì Tôi sẽ tự đặt chứ không nói trước

Phía dưới có vài tiếng xôn xao, rõ ràng là anh đang chơi khó nhưng chẳng ai dám cãi lại lời anh bởi anh quá nổi tiếng trong giới giảng viên. Nổi tiếng bởi quá đẹp trai, quá tài giỏi, và quá lạnh lùng.

Cô nắm chặt bàn tay, kiến thức cô đã nắm rất rõ chỉ có điều cái tát hôm qua vẫn khiến cô có chút sợ sệt, cô cũng nổi tiếng trong lớp vừa xinh đẹp, vừa thông minh học giỏi, nhưng lại rất hoà đồng chỉ có điều kín tiếng vô cùng.

– Phạm Ngọc Trang Linh lên kiểm tra đầu tiên

Tiếng khàn đục quen thuộc cất lên, cô bình tĩnh bước lên, cũng không quá lạ bởi cô luôn là mục tiêu của anh.

,,,,

???

Cô bước lên bục, anh chỉ xuống cái ghế được kéo sẵn rồi nói

– Kéo ghê ngồi đối diện Tôi

Trong giọng nói anh không có chút thù hận, cũng không một chút ấm áp,bình thản đến trống rỗng.

Cô không nhìn anh, kéo ghế rồi ngồi xuống.

Anh bắt đầu đặt câu hỏi, cô cũng cứ thể trả lời, rành mạch rõ ràng không chút sợ hãi. Anh nhìn cô, ánh mắt chợt có chút căm phẫn, bàn tay nắm chặt. Không cần chửi chỉ cần nhìn thái độ anh lúc này cô biết anh vẫn còn hận cô rất nhiều. Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, không hẳn là đau lòng mà là cảm giác xa lạ vô cùng. Người đàn ông cách đây vài tháng vẫn còn điềm tĩnh, giống như ánh trăng chẳng dễ gần gũi nhưng lại có cảm giác khiến người ta cảm mến, còn bây giờ đọng lại trong cô chỉ là nỗi sợ mơ hồ khi dối diện với anh.

Anh không hỏi nữa, đưa cho cô mẩu giấy nhỏ rồi nói tiếp

– về chỗ đi, phần kiểm tra của cô kết thúc.

Cô không hỏi gì, càng không hỏi điểm bởi cô biết anh rất công tâm.

Mẩu giấy nhỏ bị vo viên lại trong tay cô, cô lúc này mới dám thở mạnh, mở mẩu giấy ra

Dòng chữ trong giấy vội vàng, chỉ vỏn vẹn 1 dòng

Tối đến nhà tôi

Cô cất mẩu giấy, chợt nhếch mép cười, cô không muốn đến căn nhà đó, nhưng lòng cô lại không thể nào ngưng được sự tò mò rằng hôm nay đến đó để làm gì?

Tiết học kết thúc trong sự mơ hồ của cô, chỉ đến khi tiếng chuông kết thúc cô mới giật mình lấy túi xách đi về. Cô chẳng biết anh đã về lúc nào, bởi suốt thời gian kiểm tra cô không dám nhìn anh, lòng đầy mâu thuẫn với đủ ý nghĩ xa xôi. Sáng kiểm tra xong chiều được nghỉ, hôm nay lại là chủ nhật nên cô không phải đi làm. Về đến nhà cô bật nước tắm, rồi nấu tạm gói mì chợt cảm thấy bản thân sao quá đỗi cô độc. Đến bữa ăn cũng vô vị đến nhàm chán. Ăn xong cô lại lôi mẩu giấy ra đọc. Cô thích anh! Đó là sự thật, chính bản thân cô cũng nhận thức rõ điều đó. Cô cụp đôi mắt buồn rầu, 6 tháng trước chẳng phải còn tốt đẹp sao? Vậy mà chỉ qua 4 tháng anh đã thay đổi thái độ với cô. Dù cô biết anh không hề yêu cô, nhưng ít nhất anh cũng chưa từng đối xử với cô tệ thế này. Có lẽ ngày hôm qua là đỉnh điểm của mọi việc và chính bản thân cô cũng không thể nào hiểu nổi tại sao anh lại có thể căm ghét cô đến vậy.

Cô không kìm chế được, lấy điện thoại gọi cho anh, chưa bao giờ cô thấy mình can đảm và bản lĩnh đến vậy

Đầu dây bên kia nhấc máy, nhưng không hề trả lời

Cô thở hắt rồi nói

– Buổi tối Tôi bận, chiều Tôi rảnh có thể qua nhà Anh chứ?

– Được!

Sau tiếng trả lời cụt ngủn là tiếng tắt máy, cô nhắm mắt không muốn nghĩ tiếp xem anh đang nghĩ gì chỉ tự nhủ rằng 2 tháng nay đã quen với sự lạnh lùng của anh rồi thì giờ hãy tiếp tục quen đi.

Cô đứng dậy, cầm điện thoại mang đi sạc rồi đi ngủ một giấc,

Trời nổi chút gió, cô nằm trên giường rồi bỗng thiếp đi.

– này Linh, dậy đi tý còn đi dạy

Tiếng người phụ nữ gọi khiến cô giật mình tỉnh dậy. Cô dụi mắt nhìn đồng hồ, mới ngủ một chút mà đã 2h chiều, cô nhìn người phụ nữ đột nhiên tỉnh hẳn giấc, trước mặt cô là người phụ nữ rất xinh đẹp, và điều đặc biệt cô ta nhìn giống cô vô cùng. Chỉ có điều nước da cô ta trắng hơn, trắng đến nỗi dường như nhìn thấy cả từng mạch máu trên người, dáng vẻ cũng gầy gò hơn cô nhưng điểm khác biệt nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt cô đen láy lanh lợi, còn đôi mắt cô ta nâu vàng chỉ nhìn vào đã có cảm giác như biển hồ mênh mông sâu lặng mà trầm uất. Cô cố mở to đôi mắt, khuôn mặt này rất quen thuộc nhưng không thể nào nhớ nổi đã gặp ở đâu.

Cô sợ hãi hỏi

– sao chị vào đây được?

Cô ta lắc đầu, nhìn ra phía cửa sổ rồi nói

– chị đi theo em, đi vào bằng cửa sổ nhà em

Cô run rẩy nhìn qua khung cửa sổ, đến con chim còn khó lọt nổi sao cô ta có thể vào đây bằng nó được.

Cô cắn chặt môi, hỏi lại

– Tại sao chị vào được đây?

Cô ta quay mặt về phía cô,chợt cô thấy hai hốc mắt đang rỉ máu, cô sợ hãi gào lên

– chị là ai? chị muốn gì?

Cô ta cười khanh khách rồi cũng gào lên

– Trả lại con cho tao..

Nói xong cô ta lao đến cô, cô sợ hãi nép vào góc tường run rẩy, cô ta lao đến dùng tay bóp chặt cổ cô, cô ho sặc sụa không thể nào thở nổi. Trước mặt cô tối sầm,

Đột nhiên cô ta buông tay cô, chiếc điện thoại trong tay cô cũng vừa hay rung lên. Cô mở to mắt nhìn xung quanh, ánh nắng buổi chiều xiên qua từng kẽ lá. Toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi, cô ngồi bật dậy, hoá ra là cô vừa mơ. Chiếc điện thoại vẫn rung lên liên hồi, là anh!

Cô vội vàng nghe máy, đầu dây bên kia giọng có chút cáu kỉnh nói

– 2h30 rồi cô không đến nhà tôi à?

Cô nhanh chóng đáp lại

– Tôi xin lỗi, Tôi đến ngay bây giờ

Không chờ cô nói hết câu, đầu dây bên kia vội ngắt máy, cô bật dậy thay quần áo rồi phóng xe đến nhà anh.

Bà giúp việc mở cửa rồi lắc đầu nói với cô

– cô vào nhanh đi, cậu ta chờ cô lâu lắm rồi.

Cô gật đầu cảm ơn rồi đi thẳng vào trong,

Căn nhà to như biệt thự nhưng ánh đèn không bật tạo cảm giác u ám vô cùng.

Cô bước vào phòng khách, không thấy ai, có lẽ anh ở trên phòng của bé Di đợi cô. Cô lặng lẽ bước chân lên phòng,gõ cửa nhưng không hề có tiếng đáp lại, đành thở dài đứng đợi. Chợt cô thấy căn phòng bên cạnh hé cửa, không kìm nổi tò mò cô lại bước đến nhìn qua khoảng không gian hẹp. Phía trên tường đối diện cửa là chiếc bàn thờ, tấm ảnh người phụ nữ được treo ngay ngắn, đột nhiên sống lưng cô lạnh buốt, người trong bức ảnh và người buổi trưa cô vừa mơ là một người. Hôm qua cô vừa bước vào phòng đã bị anh tát cho nên chưa kịp nhìn, chỉ loáng thoáng thấy rằng người trong ảnh khá giống cô.

Giá như bà giúp việc không nói, cô cũng không hề biết rằng đó là người vợ quá cố của anh

– cô làm gì thế?

Tiếng gọi làm cô giật bắn mình, cô run rẩy sợ hãi, là anh. Có lẽ tiếp theo lại là một cái tát nữa chẳng?

Cô lùi lại không dám nhìn thẳng anh, lý nhí đáp

– Không có gì,

– cô vào phòng của Di đi, Mai con bé thi rồi và bắt Tôi phải gọi cô đến dạy cho bằng được nếu không nó sẽ không chịu học và ăn cơm.

Cô ngạc nhiên, giọng điệu này rõ ràng không hề tức giận, cũng không hề có chút căm hờn.

Cô hỏi lại

– ý Anh là sao?

Anh nhìn cô rồi gắt lên

– còn sao nữa? là cô vẫn tiếp tục dạy ở đây, hay cô muốn gì khác? cô muốn đòi hỏi gì

Cô cắn chặt môi, việc làm chính của cô là làm marketing cho một công ty nước ngoài, mặc dù mức lương khá cao nhưng có lẽ ở cái đất thủ đô này lại chẳng một ai nương tựa nên cô nhận thêm việc gia sư. Dù rằng mang tiếng là dạy nhưng công việc khá nhàn bởi con bé rất thông minh và cô chỉ dạy đúng hai buổi tối còn lại dành thời gian để làm việc của cô. Mức lương gia đình anh trả cho cô cũng tương đối cao, nhưng nếu cô không làm thì bản thân vẫn quá đỗi đầy đủ. Nếu là trước kia khi bị sỉ nhục đến thế này cô sẵn sàng bỏ việc này vậy mà giờ lòng tự trọng của cô tròn trình về con số không. Cô tự cười chính bản thân mình khi rõ ràng lý trí bảo rằng cô hãy phỉ nhổ vào mặt anh và từ chối công việc này vậy mà hành động của cô lại đi ngược lại với điều đó.

Cô gật đầu đáp

– Vâng, Tôi sẽ dạy tiếp

Nói xong cô bước đi

Đột nhiên anh kéo tay cô lại rồi nói

– Khoan đã, Tôi còn một chuyện này muốn nói. đó là dù cô dạy con Tôi nhưng hãy thôi ngay cái tư tưởng rằng Tôi sẽ thích cô đi, Tôi không bao giờ yêu cô đâu, và còn nữa đừng bao giờ cố gắng tiếp cận Tôi

Cô lắc đầu đáp

– chưa bao giờ Tôi tiếp cận Anh, và Anh yêu Tôi hay không cũng được, còn chuyện Tôi như thế nào đó là việc của Tôi, kể cả Tôi yêu hay thích Anh cũng là việc của Tôi

Anh gắt lên

– Được! Xem cô kiên trì được bao lâu, Tôi nói cho cô biết trừ vợ Tôi thì Tôi sẽ không bao giờ để ý bất cứ ai. không một ai thay thế được cô ấy đâu, trong lòng Tôi chỉ có cô ấy và con gai của chúng Tôi

Anh nhấn mạnh từ con gái của chúng tôi rồi kéo dài, dài và sắc đến nỗi cô cảm tưởng như đâm thẳng vào tim cô

Cô cụp mắt, từng đợt sóng cuộn lên trong lòng đáp lại

– Anh bảo với bé Di là cứ làm hết bài tập Hôm trước Tôi giao sẽ thi được thôi. và bảo với con bé yên tâm Tôi sẽ dạy nó học, nhưng không phải Hôm nay. con bé thông minh nên Mai thi sẽ không khó đâu, Hôm nay Tôi bận rồi Tôi về đây

Nói xong không đợi anh trả lời, cô vội vã chạy xuống lấy xe rồi rẽ đến một quán rượu gần nhà, cô gọi vài đồ nhắm rồi rót rượu uống, từng ly rượu sóng sánh đẹp xinh thơm lành nhưng khi uống vào lại như cháy cả một bầu trời.

Cô không biết cô đã uống đến bao nhiêu, chỉ biết rằng cô dù khi mắt không mở nổi thì trái tim cô vẫn đau đớn như vậy. Anh có thể quên cô, còn cô thì vĩnh viễn không. Cô lại từ cười chính bản thân, rõ ràng rằng chưa bao giờ anh biết đến sự tồn tại của cô chứ đừng nói gì là nhớ hay quên.

Cô bật cười, “Con của chúng tôi” rồi bất chợt bật khóc nức nở. Giá mà lúc này cô được ở bên Di, cô sẽ ôm nó vào lòng mà khóc cho đã. Con bé ngoan ngoãn và hiền lành khác hẳn bố nó, có điều vĩnh viễn trước mặt nó cô chỉ có thể là cô giáo của nó mà thôi!!!

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 6 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …