Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 6

Tình yêu là gì? Là hạnh phúc? Là vui vẻ? Hay là những nỗi đớn đau mà dù có vẫy vùng thế nào cũng không thoát nổi nó.

Cô lấy chiếc váy mặc vào người, trai tim cô rỉ máu đau đến nghẹt thở. Anh nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền ôm chặt chiếc gối bên cạnh.

Bản thân cô không có tư cách gì để oán trách anh, bởi suy cho cùng vẫn là cô tự mình đa tình. Anh chưa bao giờ nói yêu cô, anh cũng chưa bao giờ có hành động chứng tỏ yêu cô. Là cô tự cho rằng sự ấm áp quan tâm ban đầu của anh là yêu, nhưng không cô đã nhầm. Anh chưa bao giờ quên chị, trái tim anh vốn dĩ chỉ dành cho người phụ nữ đó. Cho dù là chị đã chết, thậm chí chết rất lâu cũng không thể làm anh mở lòng với cô.

Là do cô, cô không biết vì sao chị lại bỏ anh mà đi, cuối cùng cô vẫn thua chị, thua một người chẳng còn tồn tại trên cõi đời này.

Loading...

Cô vào nhà vệ sinh, nước mắt đã nhoà khắp mặt, bàn tay vặn vòi nước rồi cứ thế xối lên khuôn mặt xinh đẹp,

Cô nhìn mình trong gương, hình như càng ngày cô càng đánh mất mình. Cô yêu anh đến nỗi cả lòng tự trọng hay sĩ diện đều ném hết đi.

Bước ra ngoài, anh vẫn nằm trên giường, khuôn mặt anh đầy đau thương.

Cô muốn chạy đến ôm anh, sà vào lòng anh mà nói rằng cô là Linh, là Linh chứ không phải Ngọc. Cô muốn chạy đến mà ôm chặt anh, khóc thật đã và nói rằng cô gái của anh mệt mỏi lắm

Nhưng cô không làm được mà đúng ra là không có tư cách để mà làm những điều này.

Cô lấy túi rồi bước xuống nhà, vừa hay Vũ và Di cũng vừa về

Nhìn thấy cô bước từ trên xuống, đôi mắt đỏ hoe Vũ ngạc nhiên hỏi

– Linh, sao em lại ở đây?

Cô cúi mặt đáp lại

– Anh Phong say rượu nên em đưa Anh ấy về. thôi em về đấy

Con bé Di thấy cô định bước đi liền nói

– cô Linh không ở lại chơi với con đã

Cô lắc đầu, mím chặt môi quay đi rồi đáp

– Mai cô đến dạy Di sau nhé, Hôm nay nhà cô có việc cô về đây.

Nói xong cô đi thẳng một mạch ra bên ngoài, trời mùa hè nhưng toàn thân cô lạnh toát. Cô nhớ anh đến vô bờ, nhớ anh của 6 năm trước. Quãng thời gian ben anh chỉ tính theo ngày nhưng lại khiến cô hạnh phúc đến vô cùng.

Phía trước cô tất cả đều nhoè đi. Ký ức như cuốn phim hiện hữu rõ ràng trong đầu cô.

Cô ngồi xuống vệ đường, mặc cho những ánh mắt đang nhìn mình

Cô ngước mắt lên trời bật khóc tức tưởi

– Mẹ, sao Mẹ lại bỏ con đi? sao Mẹ để con lại một mình trên thế gian này? Mẹ bảo Mẹ sẽ khoẻ, Mẹ bảo Mẹ sẽ sống với con cơ mà? sao Mẹ lại bỏ con đi để con khổ sở thế này? Giá mà Mẹ còn trên cõi đời này thì ít nhất ngay lúc này con còn có chỗ dựa vào, Giá mà ngày đó Mẹ sống khoẻ mạnh bên con thì có lẽ cuộc đời con không gặp Anh ấy, không phải đau đến như thế này Mẹ ơi.

Cô ôm lồng ngực, nấc lên từng đợt, cuối cùng chỉ còn lại mình cô. Nếu không phải vì Di liệu cô lấy động lực gì để sống tiếp đên bâu giờ?

Người cô ớn lạnh từng đợt, đôi mắt bỗng mờ dần, một màn đen bao phủ lấy cô. Cô cô gượng dậy nhưng bất thành rồi ngã quỵ xuống. Có bàn tay ai đó đỡ cô dậy, cô không nhìn thấy nhưng cảm nhận được. Mùi thơm từ cơ thể anh ta phát ra đầy quen thuộc, giọng nói trầm ấm cất lên

– Linh, em sao vậy, tỉnh dậy đi

Cô muốn mở mắt nhưng không thể, là Vũ, chỉ cần nghe giọng nói ấm áp là cô đã cảm nhận được. Cô cố giữ sự tỉnh táo nhưng bất thành, cơ thể cứ lịm dần.

Chẳng biết cô đã vô thức bao lâu, chỉ biết khi tỉnh dậy đang nằm trong bệnh viện. Phía dưới bụng cô đau nhức, tiếng bác sĩ đang hét lên

– cố lên, rặn ra đi, chút nữa thôi.

Cô nhìn phía bên dưới, mấy y tá đang tách chân cô , co bám chặt vào thành giường cố ngăn cho cơn đau đang giằng xé. Bên cạnh cô một người phụ nữ trung niên vô cùng quý phái và sang trọng. Bà ta nhìn cô giọng nói đầy dịu dàng

– cố lên cô Linh, con bé sắp ra rồi, chỉ cần con bé chào đời là Mẹ cô sẽ có cơ hội cứu sống thôi

Cô gật đầu, nghĩ đến người mẹ tội nghiệp đang nằm ở bệnh viện khiến cô trở nên mạnh mẽ vô cùng.

Toàn thân cô rã rời đau đớn, cô lấy hết sức lực và ý chí, hai tay cấu vào hai bên giường gào lên

Bỗng có tiếng khóc, tiếng khóc của đứa trẻ so sinh như xé cả bầu trời

Vị bác sĩ già giọng vui vẻ nói

– Con bé ra rồi, trộm vía xinh lắm,

Cô không còn chút sức lực nào nhìn vị bác sĩ bế con cô ra khỏi phòng sinh. Cô muốn ngủ một giấc, nhưng không, giây phút thiêng liêng này quá ngắn ngủi cô không thể ngủ. Cô quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh, giọng yếu ớt cầu xin

– Bà Lan, tôi biết tôi không có tư cách gì cầu xin bà, nhưng tôi muốn xin bà 1 điều này thôi. Tôi muốn nhìn con bé 1 lần, muốn cho nó được bú dòng sữa mẹ 1 lần. Sau đó thì tôi sẽ không bao giờ nhìn nó nữa. Con bé muốn bú sữa mẹ bà chỉ cần cho ng đến nhà tô

Bà ta nhìn cô, chợt thấy đầy thương tâm, chỉ khẽ gật đầu rồi đáp

– được rồi, cô cứ nằm nghỉ ngơi đi đã. con bé cũng đang được đưa đi tắm rồi. cô nghỉ đi cũng tối muộn rồi, chắc Mai Tôi mới đưa con bé vào. bác sĩ bảo sữa cô chưa về nên Mai mới cho con bé bú được, cô nằm nghỉ đi đã, chúng Tôi cũng đã liên hệ được mua sữa rồi, nếu thiếu Tôi sẽ lấy thêm sữa của cô.

Cô khẩn khoản nói

– Bà cứ lấy sữa Tôi, Bà yên tâm, Tôi sẽ không bao giờ để lộ chuyện này đâu, căn nhà Bà mua cho không ai biết đến đâu, mỗi ngày Tôi sẽ vắt sữa cho nó, Bà thuê người lấy là được. Tôi cũng không hề biết nhà Bà, nên xin Bà hãy nuôi đứa bé bằng sữa của Tôi, nhất định Tôi sẽ không phá vỡ hợp đồng đâu.

– được rồi, Tôi sẽ làm như vậy, vì sữa ngoài Tôi cũng sợ không đảm bảo. thôi cô nghỉ đi

Cô gật đầu, cảm ơn rối rít. Bà ta đi ra ngoài, cô mệt mỏi nằm ngủ một giấc, chẳng biết ngủ đến lúc nào chỉ biết khi tỉnh dậy trời đã xế bóng. Cô nhìn đồng hồ là 2h, con bé đẻ đêm nên gần sáng cô mới ngủ

Mấy cô y tá đến thay băng rồi rửa vết thương cho cô, vừa thay xong cũng vừa hay người phụ nữ giàu có bước vào. Bà ra bế đứa trẻ đã được cuộn tròn bằng tấm chăn đưa cho cô, đứa bé không khóc, chỉ nghe vài tiếng oe oe của nó. Cô đón nó, nhìn khuôn mặt nó mà tình mẫu tử trong lòng cô bỗng trào dâng. Thứ cảm xúc thiêng liêng khiến tim cô nghẹn lại, con bé sao lại giống cô đến thế? Cô ôm chặt nó, đặt lên môi nó nụ hôn, nó giương đôi mắt to tròn nhìn cô. Người phụ nữ thấy cảnh tượng này cũng không kìm lòng được liền bước ra ngoài cửa

Cô kéo áo lên, đặt nó áp miệng vào ngực mình. Khuôn miệng bé xíu thấy núm vú bỗng như chồi non gặp mưa, mút lấy mút để. Cô không dám khóc, cô phải thật mạnh mẽ. Đứa con này dù cô dứt lòng đẻ ra thì nó cũng không thể bên cô.

Nó bú sữa no nê rồi ngủ ngoan lành trong tay cô, cô mở tấm chăn, nó không mặc quần áo chỉ được bọc bởi tấm chăn nhung sang trọng.

Nó vẫn còn đỏ hỏn, chỉ có chiếc mui cao thanh tú là giống người đàn ông đó còn lại tất cả đều giống cô. Cô xoa xoa lưng nó, chợt thấy một nốt ruồi son trên lưng, trên cổ nó mới đẻ được một ngày nhưng đã được đeo một sợi dây chuyền với mặt đá xanh rất đẹp. Cô nhìn ra cửa sổ, bọc lại tấm chăn rồi tháo vội mặt đá đút vào túi quần của bộ quần áo bệnh viện. Có lẽ đây là kỉ vật duy nhất của cô và nó, mai này cô và nó sẽ vĩnh viễn rời xa nhau, cô không có tư cách đòi hỏi gì thêm, cứ ôm chặt con bé vào lòng mà khóc nấc lên. Chưa bao giờ cô khóc nhiều đến vậy, quãng thời gian mẹ cô bệnh cô luôn tự nhủ mình mạnh mẽ, vậy mà trước mặt con bé cô lại yếu đuối thế này. Giá mà nhà cô giàu hơn, cô đã ôm chặt con bé, mà mang về để nuôi. Nhưng giá như thì mãi chỉ là giá như, trên đời này chẳng có phép nhiệm màu nào cả. Chỉ tối nay thôi cô phải trả lại đứa bé cho gia đình họ, cô chỉ còn được bên đứa bé vài giờ nữa thôi. Cô mệt, nhưng không dám ngủ, chỉ sợ rằng lúc ngủ rồi sẽ người ta sẽ mang con bé đi mà cô không biết. Cô phải thức để tiễn con bé. Con bé vẫn ngủ say ngoan lành, cô nhìn nó thì thầm

– con gái của Mẹ, Mẹ có lỗi với con, có lẽ sau này con cũng không biết đến sự tồn Tại của Mẹ đâu. nhưng Mẹ luôn nhớ về con, con của Mẹ hãy thật mạnh mẽ, hãy sống thật khoẻ mạnh con nhé.

Cô lấy tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú của nó, từng giọt nước mắt cứ tuôn rơi, cô nhìn lên đồng hồ, nghe nói 5h chiều cả gia đình họ sẽ đến đón con bé. Giờ đã là 4h30

Tiếng đồng hồ kêu mỗi lúc một nhanh, tim cô cũng đập liên hồi. Cô ôm chặt nó hơn, nhìn ra bên ngoài, cô muốn ôm nó mà chạy, chạy đến một nơi trên đời này chẳng có ai, nhưng không! Cô còn người mẹ đang nằm chờ mổ, không có cô con bé vẫn sống tốt nhưng không có cô mẹ cô sẽ chết

Cô khóc rất to,. Khóc thành tiếng, lần đầu trong cuộc đời cô khóc nức nở đến thế này. Dù có mạnh mẽ đến đau đứng trước đứa con bé bỏng này cô cũng trở nên yếu ớt như vậy.

Tiếng mở cửa khiến cô giật mình, bà ta bước vào rồi nói

– Tôi phải đưa con bé đi rồi, người nhà tôi đến đón nó rồi, cô nghỉ ngơi đi viện phí tôi thanh toán đầy đủ, tiền tôi cũng chuyển khoản cho cô đủ 800 triệu rồi. Căn nhà đó là gia đình tôi tặng cho cô,tôi sẽ liên hệ với cô để lấy sữa còn sau ngày hôm nay chú

Nói xong bà ta bế đứa trẻ ra ngoài, cô muốn nhìn theo nhưng trong hợp đồng cô không được phép tiễn nó

Cô bước xuống giường, từng cơn đau cuộn lên trong lòng, đứa bé bỗng tỉnh dậy, cố nghe thấy tiếng khóc như xé lòng của nó phía bên ngoài. Tiếng khóc mỗi lúc một xa, cô chạy ra ngoài, nép vào góc tường

Phía xa xa hai người đàn ông cao to có khuôn mặt tựa tựa giống nhau cùng 1 người phụ nữ xinh đẹp vô cùng đang tiến về phía đứa bé.. Người đàn ông có đôi mắt nau vàng đón đứa bé từ tay bà ta rồi ôm hôn cưng nựng nó. Là anh, anh không hề biét rằng buổi tối hôm đó khi anh say cô đã bật điện và nhìn rõ khuôn mặt anh. Dù anh có đứng gần một người đàn ông khác, dù lúc đó anh nhắm mắt ngủ say cô vẫn nhìn thấy anh.

Đứa bé vẫn đang khóc rất to, cô quỵ xuống ôm chặt lồng ngực, cô muốn chạy đến bên nó mà cho nó bú, mà ôm nó cưng nựng nó nhưng vĩnh viễn không bao giờ được.

Bóng dáng nó khuất dần sau cánh cửa, cô khóc nấc rồi gào lên đầy đau đớn

– con ơi, Mẹ có lỗi với con.

– Linh, Linh em tỉnh rồi à?

Tiếng người đàn ông có giọng nói trầm ấm khiến cô giật mình,. Cô mở to mắt, nhìn xung quanh, một màu trắng xoá, cô đang ôm chặt Vũ, nép vào lòng anh ta như đứa trẻ. Cô xấu hổ đẩy anh ta ra rồi day day trán, nhìn lại hoá ra cô vừa ngủ, nước mắt cô ướt đẫm cả gối. Ký ức đau thương vụt tắt thay cho hiện thực đang diễn ra, liền hỏi

– Anh Vũ sao em lại ở đây?

Vũ bị coi đẩy ra bất ngờ liền cười nói

– Hôm qua em từ nhà Anh về thấy em đang khóc, Anh đi theo em thì thấy em bị ngất đưa em vào viện, nãy Anh vào thăm em thì thấy em đang khóc rồi ôm chặt Anh như vậy

Cô xấu hổ lý nhí nói

– Anh thấy em nói những gì?

Anh ta lăc đầu đáp

– Anh không nghe rõ lắm

Cô thở phào, nhìn xuống dưới, bộ quần áo hôm qua đã không con trên người mà thay vào đó là bộ quần áo bệnh viện. Cô thở dài nói tiếp

– Hôm qua em bất tỉnh sao anh? chắc Tại uống rượu nữa, đến nỗi y ta thay quần áo cho mình mà cũng không biết

Vũ đưa cô bát cháo rồi nói

– Hôm qua là Anh thay quần áo cho em

Cô mở to mắt ngạc nhiên, như phản xạ cô sờ tay lên cổ mình hoảng hốt phát hiện ra mặt dây chuyền đá đã không còn

Vũ thấy cô như vậy liền nói

– có phải em đang tìm mặt đá của dây chuyền không?

Cô há hốc mồm kinh ngạc không dám trả lời, chẳng lẽ anh ta đã biêt tất cả rồi sao?

Vũ không nói gì nữa, chỉ bát cháo rồi nói

– em ăn rồi nghỉ đi, đến giờ về công ty rồi tối Anh qua thăm em sau.

Cô định nói gì đó nhưng không nói lên lời. Anh ta bước ra khỏi cửa phòng, cô ăn vội bát cháo rồi nằm xuống với tay lấy điện thoại, nhưng đầu cô lúc này không thể chú tâm vào bất cứ việc gì. Mặt đá dây chuyền chắc chắn đang ở trong tay Vũ nhưng tại sao thái độ anh ta dành cho cô vẫn bình thản đến vậy?

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 6 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …