Menu

Home » Tiểu Thuyết » Truyện ma Con Quỷ Áo Đỏ Full tác giả Ngạ Quỷ

Truyện ma Con Quỷ Áo Đỏ Full tác giả Ngạ Quỷ

Lão Lực sợ mình dọa Duẩn không ăn thua, nên khi nghe nói chuyện Duẩn với trang có tình cảm với nhau. Lão liền có ý muốn đem Trang ra làm tấm mồi để dọa Duẩn. Lão hằm hè một lúc rồi thả Trang đi. Trang thở phập phồng sợ hãi không dám nán lại lâu.

Cô sực nhớ tới việc mình phải qua gặp Duẩn để giải thích, sẵn tiện đem chuyện của lão Lực sinh sự với mình nói cho anh biết.

Từ đầu đường làng rẽ trái qua một cái nghĩa trang, rồi qua một cái ao bèo là tới nhà Duẩn. Nhà Trang thì ở hướng đối điện với nhà Duẩn. Làng này có ba cái đường nối liền với nhau. Hội tụ của ba đường làng chính là chỗ quán nước của mụ Hớn.

Khi tới trước cửa nhà Duẩn, đột nhiên một con chim lợn không biết từ đâu xà xuống. Đậu trước cửa nhà Duẩn. Nó nhìn Trang chằm chằm, không cất tiếng cũng không động đậy. Dường như nó có ý muốn canh gác ngôi nhà này chứ không phải là có ý muốn sinh sự. Một bóng đen nữa xà qua, lại một con chim lợn khác xuất hiện. Ở móng vuốt của nó cắp một con chuột cống rất to, to cỡ con mèo. Con chuột cống kêu lên eng éc như tiếng lợn kêu. Tiếng kêu của nó khiến Trang bủn rủn chân tay. Bất ngờ con chim lợn xà vào buồng cụ Cẩm rồi ném con chuột cống vào đó. Tiếng kêu của con chuột cống lập tức ngừng bặt. Con chịm lợn thì loạng choạng hoảng sợ bay ra ngoài, đậu ở cạnh cái bờ rào rồi nhìn Trang với vẻ tò mò.

Trang lắc đầu một lúc rồi xua tan ý nghĩ trong đầu về hình ảnh vừa rồi mình nhìn thấy. Cô cất giọng kêu lên:

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

– Anh Duẩn. Anh Duẩn ơi. Có nhà không? Em Trang đây…

Trang gọi hai lượt, cửa nhà mở ra, đèn điện bật lên. Duẩn gấp gáp lao từ trong nhà ra nhanh như tên lửa. Thấy Trang đỗ xe ngoài cổng. Duẩn nói:

– Trang à? Sao em lại tới đây giờ này?

Trang phụng phịu:

– Còn hỏi em câu ấy nữa à. Thế có định mời em chén nước không đấy?

Duẩn bừng tỉnh, vội vàng mở cửa cổng mời Trang vào nhà. Trang dắt xe đạp vào sân, dựng chân trống, rồi đi qua cái sạp tre châm ấm trà tự nhiên như nhà mình. Trang vừa pha trà vừa nói:

– Hồi nãy em thấy có con chim lợn cắp con chuột cống to lắm. Nó cắp ném vào buồng bà, anh chạy vào xem nhanh lên không khéo con chuột phá tung đồ đạc trong ấy bây giờ.

Duẩn nghe xong, liền hoảng hốt chạy vào xem xét buồng cụ Cẩm. Nhưng có vẻ như cụ đã ngủ, cụ quay lưng vào trong tường hơi thở êm dịu. Trang cũng ngó vào xem qua, thấy không có chuyện gì liền thở phào nói:

– Chắc con chuột ấy nó chạy ra ngoài rồi. Vừa rồi em nhìn con chim lợn nó ném vào mà sợ quá, cứ lo cụ có chuyện gì thôi. Nhìn con chuột cống ấy đến em cũng hãi vỡ mật.

Thấy Duẩn thẫn thờ, mắt vẫn còn vương nỗi buồn. Trang liền nhéo tay Duẩn khiến anh kêu la oai oái:

– Ai đau! Sao em véo tay anh?

Trang trợn mắt yêu nói:

– Sao lúc sẩm tối qua nhìn em rồi lại bỏ về, lại hiểu lầm em rồi có đúng không?

Duẩn cười mừng rỡ hỏi:

– Hóa ra là em trêu anh à, làm anh cứ tưởng.

Trang kéo tay Duẩn ra dấu im lặng để cho cụ Cẩm tiếp tục ngủ. Cô nói lơ đãng:

– Bố em không muốn em gặp anh, nên ở chỗ đông người em phải làm như không chú ý đó.

Trang đột ngột chuyển chủ đề sang hỏi chuyện về cụ Cẩm:

– Mà bà có vẻ thích mặc áo đỏ nhỉ? Tối nào em đạp xe qua đây cũng thấy bà mặc áo đỏ.

– Em hay đạp xe qua đây lắm à?

Duẩn ngạc nhiên hỏi. Trang gật đầu:

– Từ hôm anh bị bắt lên huyện, hôm nào em cũng mang cơm nước qua mà lại. Nhưng cũng chỉ được có hai hôm. Vì em mang cơm qua lần nào bà cũng không ăn. Cơm để thiu mốc từ tối hôm trước còn không động đũa. Thế là từ hôm sau em không mang qua nữa, vì nghĩ là có người mang cơm cho bà rồi. Sau đó lúc rảnh em chỉ qua xem tình hình cụ thế nào thôi.

Duẩn dưng dưng nước mắt nghẹn ngào vì đột nhiên thấy Trang lại tốt với mình đến thế. Trang thấy Duẩn cứ nhìn mình chằm chằm bèn thoáng đỏ mặt. Dưới không gian tĩnh lặng, hai người dần dần tiến sát lại gần nhau. Duẩn rón rén nắm tay Trang. Trang giả vờ như không biết chuyện để mặc Duẩn. Hai người sắc mặt đỏ bừng bừng, bầu không khí thẹn thùng bao trùm khiến cả hai đều im lặng.

Bỗng Trang sực nhớ trời đã muộn, cô không thể nán lại quá lâu. Bèn cắt ngang nhắc nhở Duẩn:

– Vừa nãy em đi qua đầu làng. Ông Lực chặn đường em, dọa em một trận. Ông ấy nói nếu anh không cho ông ấy vào ở thì sẽ gây chuyện đó. Nghe chừng ông Lực muốn sinh sự, anh phải cẩn thận. Từ mai em sẽ đi đường sau để tránh quán nước của cô Hớn. Không gặp ông Lực nữa…

Duẩn nghe thấy thế giận dữ tới tái mặt. Trang cảm giác bàn tay Duẩn đang nắm chặt lại, bấu cả vào tay mình. Cô kêu lên:

– Anh nắm tay em đau quá…

Duẩn vội vã buông tay, miệng lắp bắp:

– Anh xin lỗi… tại anh giận lão Lực quá…

Trang cúi đầu nói:

– Thôi muộn rồi, em phải về đây. Kẻo bố em lại mắng…

Trang dắt xe ra ngoài cổng đã khuất bóng. Duẩn mới thở dài đi vào trong nhà tắt đèn đi ngủ. Trước khi đi ngủ, Duẩn còn phải ngó qua buồng của cụ Cẩm xem cụ có ổn không.

Màn đêm trở lại ìm lìm, cụ Cẩm xoay mình nằm nghiêng ra hướng cửa. Trong miệng cụ, con chuột cống vẫn đang giãy giụa, nó vẫn còn sống. Chỉ có điều nó đã bị cụ Cẩm cắn chặt vào yết hầu khiến nó không thể phát ra nổi âm thanh.

Ở đầu làng, lão Lực đem cái quạt mo phe phẩy. Chợt đưa tay lên bưng cổ kêu ú ớ. Giờ này mụ Hớn đã về nhà. Tại căn quán nước đầu đường làng chỉ còn hai bố con lão Lực. Quán nước đã được lão hỏi mượn của mụ Hớn để xin tá túc tạm qua một đêm. Thằng Bá thấy lão Lực giãy giụa liền lay lay cánh tay lão hỏi:

– Bố! Bố làm sao thế?

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …