Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Chào mừng các bạn đã đến với truyện audio hay, hôm nay truyện audio hay hân hạnh giới thiệu Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu Full nằm trong seri nằm trong seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám của tác giả Thảo Trang (facebook.com/trang.cao.125760) . Mời các bạn cùng đọc:

Hồi 1, 2: Trung Thu Quỷ Truyện Series

Hồi 3: Truyện ma Dòng Sông Nuôi Xác

Hồi 5: U hồn trong mặt lạ giấy bồi

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu - Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám
Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Đêm Trăng Nhuốm Máu (Hồi 4 Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám)

Bà nội tôi có 3 người anh em, đứng đầu là ông trẻ tôi tên là Tuệ, tiếp đó là đến bà tôi. Bà trẻ thứ ba tên là bà Phúc và ông trẻ út tên là ông Đức. Bôn người con – con của ba bà mẹ, dù tuổi tác cách nhau kha khá nhưng vẫn rất thân thiết với nhau. Cụ nội tôi vẫn bảo đời cụ tự hào nhất là 4 đứa con sống hòa thuận với nhau, chẳng thây cãi nhau bao giờ.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Ông trẻ tôi vốn làm thầy giáo dạy học, sau này được bổ nhiệm nên làm ở vân phòng giáo dịch của Sở, rồi về nghỉ hưu. Làm ngành giáo dục, ông đạc biệt yêu trẻ con và có khà nâng kể chuyện thuộc dạng siêu phàm. Những câu chuyện về thời bao cấp đói kém, những câu chuyện về kỉ niệm một thời tung hoành ngang dọc núi rừng Tây Bắc, khiến lũ trẻ con chúng tôi say mê ngây ngất. Nhiều buổi tối, ông trẻ tôi kê cái chõng tre ra ngoài sân hóng gió, đám trẻ con hàng xóm lại sang hóng chuyện. Thê nhưng, ông rất ít khi kể chuyện ma, nói đúng hơn là ông chỉ kể đúng duy nhất một lần. Hẳn là bạn đọc còn nhớ, có lần anh trai tôi lái xe đưa bà nội về quê, thế rồi tò mò hỏi về câu chuyện dòng sông nuôi xác.

Chân tướng cuối cùng của dòng sông oan nghiệt ấy, cuối cùng tôi cũng được nghe trong một lần cùng ông trẻ và anh trai đi lên Mù Cang Chài.

Tháng 10 hàng năm, mùa lúa ở Mù Cang Chài chín vàng rực khắp núi rừng Tây Bắc. Chúng tôi xuất phát từ Hà Nội vào sáng sớm lúc trời còn tờ mờ sáng. Trời tháng 10 ở HN đã vào thu nhưng vẫn còn khá nóng bức. Đê’ con đường từ Hà Nội đi Mù Cang Chài bớt nhàm chán, tôi nân nỉ ông kể cho nghe về câu chuyện dòng sông nuôi xác. ông tôi bất ngờ lắm, ông hỏi: ” Bà nội kể cho hai đứa con nghe chuyện đó rồi hà?” Tôi nhìn ông rồi nói:” Vâng, bà bảo rằng nếu muôn biết tường tân thì phải hỏi ông. Từ ngày bé lúc ông về ở chung con đã rất muôn nghe ông kể, mãi đến hôm nay mới có dịp”. Ông trẻ nhìn tôi một lúc rồi gật đầu: ” Thôi được! Vậy thì ông sẽ kể cho hai đứa nghe. Nhưng hai đứa phải hứa với ông, không được tò mò quá nhiều đâu đấy”. Nói rồi ông cụ khẽ thở dài, chầm chậm kể lại hồi ức thủa trước. Đê’ cho bạn đọc có thể cảm nhận một cách sâu sắc nhốt, tôi xin được kể lại theo ngôi kể của ông trẻ tôi.

Theo lẽ thường tình, con người ta sống ở đâu thì đều mang trong mình nỗi sợ hãi mơ hồ về nơi ấy. Người sông trong rừng thì sợ con ma trảnh ( loại ma do người bị hổ ăn thịt biến thành), đồng bảo dân tộc thì sợ con ma thuốc độc, người dân làm nghề chài lưới thì sợ hà bá, sợ cà ma da. Người dân quê tôi quanh nam bán mạt cho đốt, bán lưng cho trời, trông vào mấy sào lúa để kiếm ân. Ngoài việc sợ mất mùa, sợ thiên tai thì thứ họ sợ nhất là dòng sông đầu làng.

Làng Hạ quê tôi ngăn cách với làng Thượng bởi một ranh giới tự nhiên, đó là một con sông. Gọi là sông thế nhưng nơi này không có dòng chày để đổ ra biển. Một đầu bị chặn bởi con đê mà làng xây dựng, một đầu khác bị chặn bởi mấy bãi sú bãi vẹt được hình thành do tác động của con người. Đáng lẽ ra người ta phài gọi là cái truông nước mới đúng.

Thời thơ ấu, tôi thích nhất là thà diều, tắm sông, câu cá rồi lên trên bờ kiếm củi nướng cá ăn. Thằng bạn thân của tôi là thằng Bắc, vốn là con của ông Tám làm nghề chài lưới trong làng. Ngoại trừ những ngày mưa rét không xuống sông được, còn lại những ngày khác thì ít khi nào vắng mặt hai đứa tôi ở trên sông. Nhiều lần trốn nhà đi chơi ngoài bãi, bị thầy u lôi về đánh bằng chổi lông gà. Ấy thê mà đòn roi chưa kịp ngớt thì tôi đã mò đi.

Năm tôi 10 tuổi, tôi suýt chết đuối. Hôm ấy cũng như mọi ngày, tôi và thằng Bắc lội bì bõm ở dưới sông. Hai đứa hết bơi ngửa rồi lại bắt chước cách bơi của loài chó, cười đùa ầm ĩ. Chân tôi đang khua khoắng dưới dòng nước, bất chợt chạm phài một thứ gì đó mềm mềm, lành lạnh. Ban đầu tôi cũng không để ý lắm, thế nhưng phải 3 – 4 lần như vạy. Tôi thây là lạ, có cảm tưởng như chân mình đang chạm vào thứ gì đó, tôi liền vục mạt xuống nước để xem có gì ở dưới sông.

Vừa ngụp xuống, toàn thân tôi như đông cứng, tim như thắt nghẹt. Dưới làn nước lạnh ngắt, tôi nhìn thấy một đám trẻ con trạc tuổi mình đang khua tay túm lấy chân tôi. Mạt mũi của đám trẻ con thiếu sinh khí một cách lạ thường. Hai hốc mắt của chúng đen ngòm, lòng mắt trắng dã, đôi bàn tay của từng đứa khua khoắng trong nước muốn túm lấy tôi. Đôi môi thâm tím của chúng nở một nụ cười ma quái, nhìn tôi chằm chằm. Tôi hoàng quá, vội vội

nhìn tôi chằm chằm. Tôi hoàng quá, vội vội vàng vàng trồi lên khỏi mặt nước, hét Ồm: ” Bắc! Bắc ơi! Cứu tao.

Không có ai trả lời.

Chỉ có vài phút trước, thằng Bắc còn đang vùng vẫy bên cạnh tôi. Thế mà giờ không thấy nó đâu. Xung quanh là một vùng sông nước mênh mông, vắng lặng đến đáng sợ. Tôi cố sức bơi thật nhanh vào bờ. Đúng lúc ấy, hai chân tôi bị mấy đôi bàn tay lạnh ngắt túm lấy. Tôi ra sức vùng vẫy, càng vùng vẫy càng có nhiều đôi bàn tay kéo chân tôi xuống. cảm giác lúc đó hai chân tê cứng như bị chuột rút. Tôi bị kéo xuống nước. Mũi và tai của tôi ngập nước, hai chân bị vô số bàn tay giữ chạt, dường như tất cà bọn chúng đều có một quyết tâm dìm tôi xuống đáy.

Tôi bắt đầu đuối dần, hai tai tôi ù đi. “Thôi rồi! Mình sắp chết !” Tôi nghĩ thầm trong đầu.

Bỗng dưng lúc đó, tôi thấy chân mình nhẹ bỗng. Không còn một bàn tay nào nữa, không còn ai ra sức kéo tôi xuống đáy sông. Tôi khua khoắng chân trong làn nước, cảm giác làm chủ trở về. Tôi hé mắt nhìn thì dưới đáy nước chỉ toàn là một màu xanh lạnh lẽo. Không còn đứa trẻ con mât tái nhơt nào cà. tất cà tan

đứa trẻ con mạt tái nhợt nào cà, tất cà tan biến như chẳng có chuyện gì xày ra.

Tôi trồi lên trên mạt nước, thằng Bắc thấy thế bơi từ đằng xa đến gần tôi. Nó vừa nhìn thấy tôi toan chửi tục một câu, thê nhưng dường như gương mạt tôi lúc ấy hãi hùng quá, nó im bặt không nói gì. cà hai đứa lẳng lặng bơi vào bờ. Đến khi lên bờ rồi, tôi mới trách thằng Bắc: ” Vừa nãy tao gọi mày mà mày chạy đâu thế?” Thằng Bắc giật mình:” Mày điên hà? Vừa nãy tao không thấy mày, cũng gọi mày mà có thấy mày đâu đâu!” Tôi cứng họng, lúc bấy giờ mới cảm thấy sợ đến mức tim thắt lại. Thấy bộ dạng của tôi, thằng Bắc lo lắng: ” Mày làm sao thế ? Có chuyện gì à?” Tôi lắc đầu. Hai thằng ngồi phịch xuống bãi cát, tôi mới nhỏ giọng kể lại câu chuyện chóng vánh vừa rồi cho thằng Bắc. Thằng Bắc vốn dĩ là một người gan dạ, những năm tháng sống ở vùng sông nước đã làm cho nó có một sự gan dạ mà ít đứa trẻ con nào có được. Ấy thế mà hôm nay, khi nghe tôi kể nó tròn mắt nhìn tôi, rồi nói: ” Tao đã bảo mày rồi mà! Có ma da ở cái sông này. Vong hồn lão tướng người Tàu còn vàng vất ở đây để trả thù trẻ con làng này. Thầy tao có 2 người anh nhưng cũng bị chết dưới sông đấy. Lần trước tao kể chuyện về vong lão tướng giặc nuôi xác trẻ con thì mày không tin. ” Nói rồi thằng Bắc nhìn ra dòng sông trầm giọng xuống: ” Không biết bao giờ dòng sông nuôi xác này mới thôi bắt trẻ con đây”

Chia tay thằng Bắc, tôi đi bộ vể nhà, trong lòng nạng trĩu. Đối với một đứa trẻ con 10 tuổi như tôi lúc ấy, biến cố vừa trải qua khiến cho tôi dần có một nỗi sợ hãi mơ hồ đối với dòng sông. Người ta nuôi người, nuôi chó, nuôi mèo, thế mà giờ đây lại có chuyện nuôi xác nhốt vong. Nghĩ đến thế tôi chợt thấy rùng mình. Nhà tôi ở giữa làng, người ngoài muốn tìm đến làng phải đi bộ qua con đê chắn ngang dòng nước. Sau đó đi bộ qua bãi đốt hoang mà người làng chôn cốt những xác người vô thừa nhận. Rồi băng qua một bụi tre già rộm rạp, thê rồi mới vào được làng, mới thây có nhà dân. Trời hôm ấy nhá nhem tối, tôi vừa đi qua bãi đất hoang thì bất chợt nghe thây tiếng cười khe khẽ từ đâu vọng lại. Tôi ngước mắt nhìn mấy ngôi mộ vô danh, không có ai ở đó. Đi được vài bước, tiếng cười khe khẽ lại vang lên, vờ như không nghe thấy gì, tôi lại bước thêm mốv bước. Vừa đến chỗ bui tre rào chắn

thêm mấy bước, vừa đến chỗ bụi tre rào chắn của cà làng, bất giác tôi ngước mắt nhìn lên trên… Hỡi ôi… dưới ánh chiều nhá nhem tối, có một thằng bé đứng trên ngọn tre nhìn tôi rồi mỉm cười quái dị. Tôi ú ớ không sao hét lên được, tiếng chó sủa ở thôn vang lên ầm ĩ. Tôi nhắm mắt nhắm mũi,chạy ào qua bụi tre, tiếng cười ma quái văng vẳng, tiếng chó sủa ầm ĩ của mấy nhà đầu làng, tiếng chân chạy huỳnh huỵch của tôi trên đường làng khiến cho khung cành càng thêm rờn rợn. Ngày nào vào buổi tối nhá nhem , người dân làng tôi cũng chong đèn. Dù ánh sáng không mạnh như bóng đèn ngày nay, nhưng cũng khiến cho không gian bớt lạnh lẽo hoang vu. Ấy vậy mà hôm nay, tôi vừa chạy vừa nhìn hai bên đường, nhà nào cũng tối om, đèn tắt ngóm. Khiến cho tôi có cảm giác đây không còn là quê hương thanh bình của tôi nữa, dường như tôi đâ lạc vào một ngôi làng ma vậy. Tôi chạy mãi, chạy mãi. Vừa chạy vừa lẩm bẩm: ” Nam Mô A Di Đà Phật, con lạy trời, con lạy Phật, con lạy thành hoàng, thổ địa … ” Tôi liên tục khấn vái trong đầu. May quá! Nhà tôi kia rồi. Tôi cố hết sức, chạy thật nhanh về nhà. Vừa đẩy cánh cửa gỗ vào bên trong, tức thì một bóng người

cửa gỗ vào bên trong, tức thì một bóng người mặc áo giáp chạy ào ra, vút qua người tôi đuổi theo thứ gì đó phía sau lưng. Bóng người chạy thẳng về hướng đầu làng, rồi mất hút. Tiếng chó nhà bên, tiếng con Mực nhà tôi vẫn sủa lên inh ỏi. Sự việc xày ra chỉ trong một tích tắc, tôi đứng chết sững trên bộc cửa nhà, vừa thở hổn hển vừa nghĩ đến chuyện vừa xày ra.

Tối hôm đó, tôi bị u tôi mắng cho một trộn vì cái tội về muộn, u hỏi tôi đi đâu, tôi nói dối là ngủ quên ở nhà thằng Bắc. u nhìn tôi với vẻ ngờ vực, dường như không tin lắm. Tôi không dám nói thật, chỉ sợ thầy u mà biết hôm nay tôi vừa chết hụt thì có lẽ vĩnh viễn chẳng được bước chân đi chơi bên ngoài nữa.

Đêm hôm đó tôi bị bóng đè. Một đứa trẻ con ngồi chồm hỗm trên bụng, hai tay nó ấn chạt xuống lồng ngực tôi rồi cười khúc khích. Tôi ú ớ không thành tiếng, hơi thở khó nhọc vì bị đè ở phần thân trên. Thằng bé nhìn tôi chằm chằm, tôi sợ đến cực điểm, mồ hôi túa ra như tắm. Đúng lúc ấy, tiếng gà trống phía sau nhà tôi gáy vang, thằng bé kia giật mình nhìn về phía phát ra tiếng động rồi biến mất. Tôi nằm thở hổn hển , bất giác sờ quần xem có ướt hay không. Với một đứa trẻ 10 tuổi như tôi trải qua chuyện quái dị trong suốt cà ngày hôm ây, mà vẫn còn tỉnh táo thì cũng khá là gan dạ.

Cà ngày hôm sau tôi ở nhà, không ra bãi sông đầu làng, cũng không đi chơi với đám bạn nữa. Thấy tôi cứ quanh quẩn ở nhà, u tôi lấy làm lạ. u kéo tôi rồi âu yếm hỏi: ” Sao hôm nay con cứ ở nhà thế? Không muốn đi chơi à?” Tôi cười cười:” Đi chơi chán lắm! con ở nhà chơi với em Tâm ”

Lại nhắc đến cái Tâm, nó năm nay mới 6 tuổi mà như một bà cụ non. Trước trung thu mấy ngày, chẳng hiểu nó mơ mộng kiểu gì mà có người mách nước báo cho nó là sắp có lụt về làng. Thê là nó khoe với thầy tôi. Nhờ có giấc mơ của nó mà cà làng thoát khỏi cành chết đói. Chỉ có điều, tôi để ý thấy từ ngày nó mơ như thế, nó lúc nào cũng như đứa mất hồn. Thỉnh thoàng tôi bắt gặp nó ngồi ngẩn ngơ như suy nghĩ điều gì đó, bớt nghịch ngợm, hoạt bát như trước.

Không phài là tôi tinh ý, mà là chính bàn thân tôi cũng vậy. Từ ngày bị chết hụt dưới sông, cảm giác khi ai đó sờ vào chân mình khiến tôi sợ hãi. Có lần mẹ hai của tôi, bế tôi đi rửa chân. Mẹ hai vừa sờ vào chân, tôi đã hét toáng lên làm cho mẹ giật mình.

Nhiều lúc ngồi trên cái chõng tre trước hiên nhà, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại:” Không hiểu tại sao hôm đó mình lại thoát chết đuối, rõ ràng lũ trẻ con ma quái dưới đáy sông đang kéo chân mình cơ mà? Thằng bé con ngồi trên cây tre là ai? Dường như nó và thằng bé khiến mình bị bóng đè là một.” Từng ấy câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Thế nhưng, thứ khiến cho tôi cảm thấy băn khoăn nhất đó là người nào mặc áo giáp chạy từ trong nhà tôi hướng thẳng về phía đầu làng. Có lẽ mài suy nghĩ mà tôi trở nên trầm tư, nghiêm nghị giống như một ông cụ non. Điểu ấy khiến cho thầy u tôi có vẻ lo lắng. Cà ngày u cứ hỏi, rồi mẹ hai, mẹ ba cũng hỏi. Thầy tôi đi làm về cũng hỏi, tôi đành phải nói dối là dạo này thấy mệt mỏi trong người.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …