Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Buổi chiều định mệnh hôm ấy, ba đứa nhỏ nhà thầy đồ trong làng bị chết. Nghĩ mà tội lắm, thầy đồ già cà rồi mới đẻ được 3 đứa con. Ấy thế mà không hiểu sao cà ba đứa lại mò ra sông tắm rồi chết ở đó. Dòng sông nuôi xác ở làng này chỉ bắt vong trẻ con, lúc nào cũng là trẻ con cà. Tôi nghe thầy tôi kể lại rằng trước khi chết mấy ngày, bọn trẻ con nhà ông thầy đồ cứ thấy mấy người mặc áo giáp sắt đi lại trước cửa nhà. Thế rồi đứa nhỏ nhất của nhà thầy đồ lại mơ thấy một đám trẻ cứ rủ nó tắm sông. Chuyện dường như chẳng có gì, thế mà…. Giờ thì chỉ còn cành người đầu bạc, tiễn kẻ đầu xanh. Phải đến hôm sau, ông Tám -tức là bố thằng Bắc bạn thân của tôi mới vớt được xác đứa nhỏ nhất. Tôi và cái Tâm không được phép ra sông hóng chuyện. Thế nhưng chị Toán người làm nhà tôi kể lại, khi vớt lên hai cẳng chân của con bé có dấu bàn tay đen xì, người ta rửa thế nào cũng không hết.

Nghe chị Toán nói mà tôi giật mình thon thót. Vậy là đúng rồi! Hôm đó tôi cũng bị bàn tay kéo ở cẳng chân. Nếu như… nếu như hôm đó tôi không may mắn thì có lẽ giờ người nằm trong quan tài với hai cẳng chân đầy dấu tay đen sì có lẽ là tôi…

Nghĩ đến đó, tôi run bổn bột, một cảm giác rờn rợn xâm chiếm lấy cõi lòng. Cà đêm tôi nằm trằn trọc không sao ngủ được. Mạc dù còn rốt nhỏ, thế nhưng cà tôi, thằng Bắc và cái Tâm em gái tôi đều mơ hồ nhận thấy rằng làng quê này đang bị một bóng đen u ám bao trùm, khiến cho không khí lúc nào cũng trản ngập mùi auv di.

Hôm ấy trời mưa tầm tã, ông Tám dẫn thằng Bắc đến nhà tôi gửi nhờ để đi đưa tang ba đứa nhỏ. Dù sao chúng cũng là chính tay ông vớt lên. Bàn thân ông với ông thầy đồ lại là bạn đồng niên, cùng sinh ra và lớn lên ở ngôi làng này. Dù là lý do nào đi chăng nữa, ông cũng nên đến để chia buồn cùng gia chủ. Để thằng con ở nhà ông thấy không yên tâm, bèn dẫn thằng Bắc đến gửi nhờ nhà tôi. Thấy thằng Bắc đến chơi, tôi vui lắm, tôi kéo nó với cái Tâm ra chơi ở phía sau vườn.

Thằng Bắc nói nhỏ với hai anh em tôi, nó nghi ngờ rằng ba đứa nhỏ con thầy đồ chết là bị ma kéo chân. Ánh mắt thằng Bắc nhìn tôi rất lạ, không hiểu sao khi nhìn vào ánh mắt nó, tôi lại liên tưởng đến dòng nước đục ngầu hôm tôi chết đuối. Tôi khẽ giấu đôi tay dưới đống đất sét để nạn con trâu, vừa nhìn thằng Bắc tôi vừa hỏi nhỏ: ” Liệu có đứa nào bị chết nữa không nhỉ ?” Thằng Bắc giật mình rồi nhìn tôi hồi lâu. Cái cành hai đứa trẻ con nhìn nhau trong lòng đầy dò xét, sợ hãi quà thực không đáng có một chút nào. Thằng Bắc chạm râi lắc đầu, nó kể rằng dạo này đêm nào cũng có tiếng người gọi nó ở phía bờ sông. Gọi rõ lắm, mà nqhe như đêm nào cũng gọi. Nghe thằng Bắc kể mà tôi thấy lạnh cà người. Chẳng lẽ thằng Bắc sắp gặp họa như mây đứa nhỏ nhà ông thầy đồ? Dường như cái Tâm cũng cảm nhận được điểu gì đó, nó níu chọt cánh tay tôi đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Chiều hôm đó, thằng Bắc nằng nạc đòi ra sông câu cá. Tôi hoàng lắm, tôi bảo nó đừng đi. Khuyên mãi không được, tôi gắt:”Mày đừng có mà ra sông. Mày không nghe người ta kể đứa nhỏ nhà thầy đồ nghe tiếng trẻ con gọi dưới sông rồi bị chết đuối à.” Thằng Bắc cười cười nhìn rồi nhìn tôi với vẻ giễu cợt, nó bảo: ” Mày kêu không có ma mà sợ? thê nào ? Giờ cũng sợ rồi à? ” Nó tuyên bố với tôi rằng nó bơi lội giỏi nhất làng, thế nên ma dưới nước nó không sợ. Tôi nói mãi nó không nghe, nó bảo tôi là thằng chết nhát. Bực quá tôi vào nhà nói với u tôi giữ nó lại, có khi có tiếng nói của người lớn nó sẽ nghe. Nào ngờ khi tôi và u tôi vừa đi ra thì nó đi trốn về từ lúc nào. Tôi bực mình, không thèm chạy đi tìm nó nữa. u tôi thấy vạy lo lắm, tôi nói với u có thể nó đến đám ma gặp thầy nó. Trẻ con vốn là vạy, chỉ mài giận hờn mà quên đi mối đe dọa trước mắt. Mãi mãi cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn ân hạn vì ngày đó đã không chạy đi tìm nó.

Nếu ngày đó tôi sáng suốt hơn một chút, thì có lẽ giờ này tôi vẫn còn có một người bạn.

Chiều hôm sau người ta mò được xác của thằng Bắc. Nghe người ta bảo, khi vớt xác lên, thằng Bắc vẫn cầm chạt trong tay cái cần câu. Vừa nghe tin, tôi òa lên khóc nức nở. Dù chỉ là một đứa nhỏ nhưng tôi cũng hiểu thế nào là nỗi đau mất bạn. Tôi bỏ ân uống cà một ngày trời, thầy tôi ở nhà dỗ dành cà buổi. Ba bà mẹ của tôi lo lắm, nhất là u tôi. Bà cứ khóc suốt, bà bảo:” Con ơi! Thôi thì thằng Bắc sô nó đã thế. Con cứ như thế thì thầy u biết làm sao.”

Sợ tôi đi luẩn quẩn ra sông tìm bạn, mẹ hai và mẹ ba ở nhà trông tôi. Tối hôm đó, có chuyên xe hàng từ trên tỉnh về, mẹ cà và mẹ hai đi ra lấy hàng. Chỉ còn tôi và mẹ ba ở nhà. Phòng của tôi có cái cửa sổ trông ra cái ao sau vườn. Gọi là cái ao nhưng chỉ là hố nước nông, mực nước chỉ ngang bụng. Thầy tôi không nuôi cá mà trồng hoa sen. Đến mùa hè, người trong nhà vẫn kéo cái chõng tre ra ngoài ao vừa hỏng mắt. Qua tiết trung thu thì hoa sen cũng đã tàn, ao sen nho nhỏ của thầy tôi chỉ còn trơ những cọng sen héo queo quắt. Đêm hôm ấy tôi nằm trên giường, nhìn ra khung cửa sổ bên cạnh. Khoảng nửa đêm, tôi đang thiu thiu ngủ thì bỗng thức giấc vì có tiếng gọi:” Tuệ! Tuệ ơi!”

Tôi giật mình, mở mắt nhìn xung quanh. Xung quanh rất tối, chỉ có ánh đèn cầy sáng le lói từ trên bàn chiếu trong phòng. Tôi nghe rất rõ tiếng người bước trên đám lá cây khô nghe rào rạo. ” Quái lạ! Ai mà lại vào nhà mình giờ này?” Vừa nghĩ tôi vừa nghe ngóng. Giữa giây phút ấy, tôi lại nghe thấy tiếng gọi:” Tuệ ơi! Tuệ”. Tiếng gọi càng lúc càng gần, mà nghe giọng nói như từ đâu vọng về. Tôi đang băn khoăn không biết tiếng gọi đó của ai thì có cái bóng trắng nhờ nhờ tiến đến cửa sổ phòng tôi. Hai bàn tay của bám vào song cửa. Cái bóng nghiêng đầu nhìn tôi, dưới ánh sáng lập lòe của đèn cầy tôi nhận ra đó là thằng Bắc……..

Tôi bất giác hét toáng lên, rồi run run chỉ tay ra khung cửa sổ: ” Bắc! Mày chết rồi cơ mà, sao mày lại về đây?” Trước mắt tôi thằng Bắc hiện lên với dáng vẻ như ngày còn sống. Thế nhưng, gương măt nó không rám nắng mà trở nên bủng beo tái nhợt, hai tròng mắt thâm sì, cái áo nó mặc ướt sũng như từ vừa dưới nước đi lên trên bờ. Một ý nghĩ thoáng nhanh trong đầu tôi:” Sao lại giống bầy trẻ con dưới đáy sông quá” Tôi nhìn trân trân ra cửa sổ nơi thằng Bắc vẫn đứng đó. Nó khẽ đưa cái tay gầy gò vào khung cửa chỗ tôi, rồi nở một nụ cười ma quái. Nó thì thầm: ” Tao đã chết đâu nào. Đi chơi với tao. Đi tắm sông với tao đi. Nước mát lắm.”

Thằng Bắc khẽ đung đưa cái tay ướt nhẹp, cà thân hình gầy gò của nó nổi lên dưới lớp áo ướt sũng. Từng giọt nước nhỏ từ mái tóc bờm xờm, cái áo trắng nhờ nhờ khiến cho thằng Bắc càng trở nên mai quái dưới ánh nến lập lòe. Một cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm lấy tôi, đầu óc tôi mụ mị đi, tôi khẽ hỏi nó:

” Dưới sông vui lắm à”

“ừ, đi với tao không”

” Đi Tôi gật đầu, bất giác đưa bàn tay cho thằng Bắc.

Tôi vừa chạm vào đôi bàn tay lạnh lẽo của thằng Bắc, nó khẽ đu người nhày qua song cửa hẹp. Nó vừa mới đưa được nửa phồn thân trên vào trong phòng tôi, thì có một người mặc

trên vào trong phòng tôi, thì có một người mặc áo giáp tay cầm đao, dẫn một con chó trắng toát chạy tới. Một làn gió lạnh buốt giữa đêm thu thốc vào, lá cây rơi xào xạc. Con chó chĩa về thằng Bắc cắn điên cuồng, kì lạ một điều là nó sủa liên hồi nhưng mà không nghe thấy tiếng. Người mặc áo giáp chạy tới chỗ thằng Bắc, người đó vung cây đao phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo, thằng Bắc thấy thê chạy vụt ra về phía cửa, lúc bấy giờ con Mực mới sủa liên hồi. Tiếng con Mực sủa vang làm cho bọn chó của mấy nhà hàng xóm cũng hưởng ứng. Không gian tĩnh mịch của ban đêm bị phá vỡ, mẹ ba của tôi cầm cây đèn dầu chạy vào. Thấy tôi ngồi run rẩy trên giường, mặt cắt không còn giọt máu, u tôi nhào tới ôm chầm lấy tôi. Tôi òa lên khóc: ” u ơi con sợ quá. Con thấy thằng Bắc… nó về đây., nó..nó rủ con ra ngoài sông cùng với nó”. Mẹ ba giật mình, mẹ bảo:” Tuệ ngoan! Ngủ đi con, không có chuyện gì đâu, có mẹ ba ở đây rồi”. Thế rồi mẹ ngồi trên giường, quạt phảnh phạch cho tôi. Mồ hôi của tôi ướt sũng cái áo, tôi thay vội cái áo rồi nằm trên giường,chừng một lúc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dạy thì đã thốy thầy u tôi và mẹ hai về nhà.

Dường như mẹ ba đã kể lại câu truyện đêm qua cho thầy u tôi nghe, vừa nhìn thấy tôi, u tôi đâ nhào tới ôm tôi mắt rươm rướm nước. Thầy tôi thì ngồi trên cái sộp gụ trong nhà, nhìn tôi đầy lo lắng. Thầy bảo rằng có thấy gì, hay biết cái gì cứ nói với thầy, thầy sẽ bảo vệ. Tôi hết nhìn thầy rồi lại nhìn u tôi, cân nhắc một lúc rồi tôi chạm rãi kể lại câu chuyện ma quái đêm hôm qua.

Dưới gian nhà gỗ lim tranh yên tĩnh đến lạ thường, mấy người lớn lặng đi khi nghe câu chuyện đầy quái dị của tôi. Thầy tôi nhìn u tôi với ánh mắt đầy uẩn tình rồi trầm giọng: ” thằng Bắc chết ở dưới sông, mà ông Tám lại không làm lễ để câu hồn nó nên. Chỉ e là… giờ nó thành ma da rồi”. Nói rồi ông thở dài. u tôi vẫn ôm tôi trong lòng, u nhẹ giọng:” Tội nghiệp thằng bé( nếu như ngày hôm đó tôi để ý hơn thì đã không xày ra chuyện. Tôi kể tiếp những chuyện xày ra khi ấy, tới đoạn người đàn ông mặc áo giáp tay cầm cây đao màu xanh lục. Thầy tôi giật mình, vỗ đùi cái đét rồi nói với giọng hoàng SỢ: ” Thôi đúng rồi! Cụ tổ nhà ta đấy”. Mẹ cà và mẹ hai nhìn nhau ngơ ngác, mẹ hai run run hỏi lại: ” Tổ tiên nhà ta trước giờ đâu có ai làm quan võ. Sao … sao lại có người cầm đao đi lại trong nhà được?” Thầy tôi run giọng: ” Có … có người làm quan võ, làm chỉ huy cơ đấy. Cụ tổ 7 đời nhà ta đấy. Trước làm quan võ thế nhưng gia đình có mỗi cụ là độc đinh, nên không cần ra chiến trường nữa, về làm tri huyện. Tôi nghe ông nội tôi kể lại thì cụ làm tri huyện nhưng vẫn giữ lại cây đao theo mình ra chiến trường năm nào. ”

Thấy tôi ngập ngừng một lát rồi nói: ” Hồi tôi còn bé thì cụ đã mất rồi. Chỉ biết là… chỉ biết là trước khi cụ chết thì có dạn cây đao của cụ vẫn chôn ở trong khu đất của nhà này để bảo vệ con cháu. Cụ bảo có cây đao đó thì không sợ gì tà ma, con cháu cũng đc yên bình. Chỉ có điều, con trai của gia đình này mới thốy được vong linh cụ, và cây đao. Đời tôi trôi qua êm đẹp, tôi chưa thấy cụ bao giờ, không ngờ… không ngờ thằng Tuệ lại trông thây”

Bốn người lớn đổ dồn ánh mắt về phía tôi, giây phút ấy tôi thấy lo lắng hơn là hoàng sợ. Thì ra người cầm đao chạy từ nhà tôi ra hôm tôi bị chết hụt là cụ tổ. Da gà của tôi thỉ nhau nổi lên, chỉ sợ rằng hôm qua nếu cụ tổ không xuất hiện kịp lúc thì có lẽ tôi đã theo chân thằng Bắc ra sông rồi. Nghĩ vạy trong lòng tôi vừa

thấy rờn rợn, vừa thấy tò mò về cụ tổ và cây bích đao cứu mạng con cháu.

Trưa hôm ấy thầy tôi sai người làm cỗ linh đình, mời cà nhà sư ở chùa về tụng niệm để cúng khấn tổ tiên. Thầy tôi bảo dạo này nhiều chuyện không may, thầy muốn cúng khấn tổ tiên để xin phù hộ độ trì cho con cháu. Cơm chay, cơm mặn nhiều lắm, người làng đến xem đông nghịt, sư thầy tụng kinh suốt cỏ một ngày. Đên tầm tối thì đại lễ cũng xong, tôi ngồi với cái Tâm, cái Phúc, thằng Đức một chỗ, mỗi đứa trên tay cổm một nắm xôi.

Cái Tâm kề với tôi rằng dạo này nó thấy lạ lắm, lúc nào cũng có người tộp tễnh đi lại phía sau nó, rồi rủ nó đi chơi khắp nơi. Tôi nghe thấy trong lòng cảm thấy kì quái, nhưng cũng không biết nói gì. Từ sau cái chết của thằng Bắc, rồi lổn cúng khốn linh đình của nhà tôi, cuộc sống lại trở về nhịp sống yên bình vốn có. Tôi không còn mơ thây thằng Bắc nữa, tôi cũng không dám ra sông tắm. Chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng binh khí và áo giáp va vào với nhau trong những đêm trăng sáng. Tôi nhắm chặt mắt, vì biết rằng cụ tổ cùng cây bích đao của cụ lại đi tuần xung quanh nhà.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …