Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Trung thu năm ấy đến với làn gió se se lạnh, mới đầu thu mà vào lúc chiều tối trời đã có sương mù bay làng vàng trong không khí, khiến cà làng quê như bồng bềnh trong mây. Người xưa dạy rằng, trời không lạnh mà thấy sương muối bay là là trên mạt đất, điềm báo nơi đó sắp xày ra họa lớn. Người dân quê tin vào chuyện tâm linh, mặc dù chẳng được đi học nhiều nhưng họ cũng hiểu có một biến cố gì đó sắp ộp đến. Trời sáng cà làng sinh hoạt như bình thường, đến lúc nhá nhem tối thì nhà nào cũng cửa đóng then cài im ỉm.

Mới đầu tháng 8 âm lịch, lũ trẻ con chúng tôi đã nghe thấy tiếng múa lân rộn ràng ngoài đình. Hôm ấy thầy u tôi đi vắng, tôi và cái Tâm thừa dịp lẻn ra ngoài đi theo đám múa lân đi sang làng khác. Cái Tâm đặt biệt gan dạ và ít khi nào khóc lóc. Hôm ấy tôi dắt nó theo, mài xem con lân múa võ tôi vỗ tay liên tục, hò reo cùng đám trẻ làng bên. Một lúc sau, giật mình nhớ ra thì không thấy cái Tâm còn ở cạnh tôi nữa. Tôi sợ chết điếng người, gọi nó khắp nơi. Không thấy tăm hơi con bé.

Tôi bỏ đám múa lân, vònq lại mấy chỗ kia cũng không thấy nó đâu. Tôi gào tên nó thàm thiết, vừa chạy vừa gọi: ” Tâm ơi! Tâm ơi! về nhà với anh”. Không có ai trả lời. Xung quanh bốn bề là những ngôi nhà ỉm lìm, tối om.

Không đèn đuốc, không có người. Cứ như thể tôi lạc vào một ngôi làng không có sinh khí. Tôi gọi tên nó đến khàn cà giọng, vẫn chẳng có ai, chỉ có tiếng quạ réo liên hồi, tiếng rì rào của bụi tre cao vút. Chân tôi nhũn ra vì sợ, thê nhưng nghĩ đến em gái mình có thể bị gặp nạn, tôi lổm bẩm khấn vái trong miệng.

Đúng lúc ấy, tiếng chó sủa trong làng vang lên liên hồi. Một người mặc áo giáp, tay cồm ngọn đao phát ánh sáng xanh lè chạy đến. Nhìn ngọn đao, tôi nhận ra ngay cụ tổ của gia đình tôi. Tôi mếu máo: ” Cụ ơi cứu con, em con lạc rồi”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Người ây cao lắm, có khi phài cao tới hai mét, tôi chỉ đứng tới hông của ông cụ. Tôi vừa khóc vừa chắp tay xin rối rít. Cụ tổ cất giọng khàn khàn, tiếng nói dường như không phát ra từ cổ họng, mà từ nơi đâu vọng về: ” Đi theo ta”

Tôi chạy theo, được vài bước tôi lại hỏi: ” Cụ ơi thế còn em con?”

Cụ tổ không nhìn tôi, cây đao xanh rực rõ vỗn phát sáng trong bóng đêm. Thứ ánh sáng ây giông như ánh sáng của loài đom đóm. Chỉ có điểu, cây đao sáng liên tục chứ không lập lòe như đom đóm. Cụ nghe thấy tôi hỏi liền trả lời: ” Có người cứu nó rồi”.

Tôi bước thấp bước cao chạy theo cụ. Bóng cụ như lướt trong không trung, chẳng nghe thấy tiếng động nào. Rõ ràng chúng tôi đi xem hội chỉ ở làng bên, mà không hiểu sao con đường về làng lại xa đến thế. Dọc bên đường, tiếng chó sủa vang lên, tiếng bầy quạ réo liên hồi khiến cho khung cành càng trở nên rùng rợn. Cụ chạy phía trước, tôi hộc tốc bám phía sau. Một lúc sau thì về đến nhà, tôi vừa đạt chân lên bệ cửa, cụ ngoái lại nhìn tôi rồi nói: ” Nhớ ! đêm nay nghe thấy ai gọi cũng không được trả lời.” Tôi chưa kịp nói tiếng nào thì cụ đã tan biến thành một làn khói trắng mờ mờ, bay vể phía cái ao sen sau nhà rồi biến mất.

Thấy tôi về, thầy u tôi mừng rơi nước mắt. Thầy tôi hỏi dồn dập: ” Em Tâm đâu? Nó đi cùng với con cơ mà?” Tôi ngẩn người hỏi lại:” Nó chưa về đến nhà ạ?” Thầy u tôi chưa kịp nói gì thì cái Tâm về. Con bé chạy nhanh vào tronq nhà. mát cắt khônq còn giọt máu. Tôi đứng từ hiên nhà đợi nó, cái Tâm không về một mình, mà có người đưa nó về. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, cái bóng trắng nhờ nhờ hình như là một đứa trẻ trạc tuổi tôi. Cái Tâm vừa bước vào nhà thì cái bóng trắng cũng biến mất. Người nhà hỏi nó ai đưa nó về, nó bảo nó không nhớ, gương mặt nó len lén nhìn tôi như sợ hãi lắm. Thây hai đứa con về bình an, thầy u tôi đi thắp hương cảm tạ tiên tổ đã phù hộ độ trì. Tôi nhìn đứa em gái mà chợt nổi lên một nỗi tò mò trong đầu:” Không hiểu ai đã đưa con Tâm trở về.

Đêm hôm ấy, lại xày ra chuyện lạ. Cà tối tìm đường về nhà đã thâm mệt. Leo lên giường là tôi ngủ li bì ngay. Trong giấc mơ, tôi nhìn thấy cụ tổ cồm cây đao màu xanh lại gần mình. Đi cùng với cụ là một thằng bé trạc tuổi tôi, cà người nó phát ra ánh sáng trắng nhờ nhờ, gương mạt nó đăm chiêu, nhìn tôi dò xét. Thằng bé không lớn lắm, đứng gần tôi nhưng nó thấp hơn tôi nửa cái đầu. Tôi để ý thây nó có một cái bớt hình lưỡi liềm ở mu bàn tay. Cà hai đứa trẻ con nhìn nhau, cụ tổ đứng oai vệ bên cạnh nhìn cà hai chúng tôi như đang suy nghĩ gì đó. Giấc mơ chân thực đến nỗi, tôi cảm thấy hơi lạnh toát ra từ cây đao của cụ, và mùi rong rêu thoang thoảng bốc lên từ người thằng bé. Cụ tổ nhìn tôi rồi nói: ” Con thắc mắc rằng cậu bé này là ai phài không?” Giọng cụ không lớn lắm, thế nhưng tôi nghe chất giọng ấy thâm trầm, nghe văng vẳng vọng lại. Thấy cụ nói, tôi giật mình ngước lên nhìn cụ rồi gật đầu. Cụ tổ chạm rãi nói:” Người này chết lâu rồi, chết cùng thời với ta. Có điểu ta còn có bàn thờ hương khói để đi về, còn người này thì….” Cụ bỏ ngang câu nói.

Thằng bé có cái bớt hình lưỡi liềm nhìn tôi rồi nói:” Tôi là Tứ, tôi sinh ra ở làng Phong Điền, trấn Sơn Tây. Nếu mà tính thì tôi cũng chết cách đây rất lâu rồi. Chết ở dưới sông, tôi nhày xuống” thằng bé kể về cái chết của nó cứ như đang kể một câu chuyện của người khác. ” Năm đó tướng giặc từ Trung Hoa trản sang, bị quân triều đình đánh đuổi, mới lẩn trốn tới làng này. Cha mẹ tôi đều bị chúng giết hại, lúc đó tôi mới 8 tuổi. Nhìn thấy cha mẹ chết, mình trở thành trẻ mồ côi, tôi quyết định tự tử theo cha mẹ. Lúc tôi chuẩn bị chờ chết, thì có một ông cụ mặc áo tía đến tìm. ông ấy bảo tôi là đừng chết, phải sống để trả thù cho cha mẹ, cho dân làng tôi. ông cụ dạn tôi phải theo hầu lão tướng người tàu đó, sau này ắt có việc dùng tới. Ông cụ áo tía đó chính là Thành Hoàng của làng tôi. Nghe cụ nói vậy, tôi không chết nữa. Tôi đi tìm thằng tướng giặc và xin theo hầu lão. Chẳng hiểu thế nào mà lão cũng đồng ý, nó bảo rằng tôi rốt giống với thằng con chết trẻ của lõo. Lão tướng giặc bị quan quân triều đình truy đuổi đến làng Hạ, lão cùng mây tên tâm phúc và một đám tàn binh trốn chui lủi trong một cái hang ở ngọn núi bên cạnh con sông của làng này. Tới làng này 2 ngày thì tôi được ông cụ mặc áo tía dẫn hồn phách rời xác. Ông cụ ấy cho tôi nhập vào một đứa trẻ con lên trên núi hái nấm. Tôi trong thân xác của đứa nhỏ nhốt, dẫn hai đứa lớn hơn đến gần nơi bọn giặc đang ẩn náu. Biết được cái hang nơi chúng đang ổn náu, tôi chạy một mạch về để báo cho người dân trong làng biết. Lúc đó cụ tổ của gia đình bọn đang làm quan, thây thê liền bẩm báo với triều đình, xin quân càn quét đám tòn binh.

Quan quân triều đình bao vây ngọn núi, lấy cà mũi tên cháy phừng phực đốt trụi một góc rừng. Bọn giặc đứa thì chết cháy, đứa thì tên bay đạn lạc giết chết. Trước khi chết, lão tướng giặc người Tàu biết nơi ẩn náu của lão do đám trẻ con phát hiện. Lão tức giận, nhày xuống sông tự tử, trước khi chết lão nguyền sẽ bắt hết trẻ con làng này.. ” thằng bé nói rồi im lặng.

Tôi nghe mà thấy choáng váng mạt mày, thì ra cái dòng sông oan nghiệt, dòng sông nuôi xác ở làng tôi lại bắt nguồn từ sự căm hận của một tên tướng giặc bại trộn. Tôi nắm chặt hai bàn tay run rẩy, không phài vì sợ, mà vì câm hạn. Bao lâu nay, dòng sông ở cái làng này chỉ bắt vong trẻ con là bởi thế. Bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu trẻ con mất mạng… tôi nghiến răng kèn kẹt.

Cụ tổ tôi lắc đầu buồn bã, cụ bảo: ” Oán khí của tên tướng giặc lớn lắm rồi, ta mấy lần giao chiến với hắn nhưng cũng bất phân. Dạo gần đây sương mù ở làng xuất hiện, kì thực là do bầy âm binh của hắn đấy. Lần trước cháu bị chết đuối hụt là do cộu Tứ đây cứu cháu. Hôm trước vong thằng Bắc bị sai khiến để rủ cháu ra sông đấy. Lão tướng giặc muốn bắt cháu và

ra sông đốy. Lão tướng giặc muốn bắt cháu và cái Tâm đi, e là không giài quyết sớm thì trẻ con làng này không thoát chết…”

Nhờ Tứ nói, tôi mới biết đêm nào trên dòng sông nuôi xác cũng có một đoàn người bước đi trên mọt sông. Phía trước là người cổm cờ quạt, ở giữa là người cưỡi ngựa mặc áo giáp, theo sau là một đoàn trẻ con lớn, bé đủ cà.

Bốt giác có tiếng gì đó từ ngoài bãi vọng vào, thằng bé quay ra sông rồi nói với cụ tổ tôi với vẻ buồn buồn: ” Lão tướng giặc lại bắt thêm được một đứa trẻ con rồi”

Nghe Tứ nói thế, cụ tổ tôi kéo tay tôi, dù chỉ là trong giấc mơ, tôi cũng kịp cảm thấy đôi bàn tay của cụ lạnh như nước đá, vết chai sần trên tay do lâu ngày cầm kiếm, bắn cung khiến đôi tay cụ thô ráp. Cụ nhìn tôi rồi nói: ” Trong đám con cháu của ta, chỉ có con thấy ta và thanh kiếm. Chứng tỏ cây đao chọn con là người cùng nó hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng. Tối mai con phài đi ra đầm sen sau nhà, tìm cây khế trụi lá, bên trái cây khế ấy có một màng đdt sét mới tinh, khác hẳn với đống đất xung quanh. Con nhỏ ba giọt máu của con vào đó, rồi đọc tên tuổi của con. Sau đó vái 3 vái rồi đào, con sẽ tìm thấy thanh đao của ta. Dù thanh đao có mục nát hay thê nào, nhất định phài lấy về hết, không được bỏ lại. Thời gian gấp lắm rồi con phài đào nhanh lên. Chuyện sau đó … ” cụ tôi quay sang Tứ rồi thấp giọng ” nhờ cậu vạy.. ” Tứ nhìn tôi rồi lặng lẽ gật đầu đáp lễ với ông.

Tôi choàng tỉnh dậy, trời vừa tờ mờ sáng. Nằm trong giường tôi nghe thây tiếng gà gáy sáng, tiếng người làng rủ nhau đi làm đồng í ới. Mũi tôi ngửi thấy mùi ổi đào thơm ngào ngạt. Tôi đang miên man tận hưởng sự bình yên hiếm hoi của làng quê vào đầu thu, bỗng dưng tiếng la hét thất thanh của một ai đó.

” Ối trời ơi… làng nước ơi… lại có trẻ con chết đuối rồi”

Tiếng cô Toán người làm nhà tôi ngoài ngõ: ”

Ai đấy? Con nhà ai chết đuối vạy?”

Tiếng mẹ ba chạy bình bịch trên nền đất, rồi tiếp đến là u tôi và mẹ hai. Lại có tiếng trả lời: ” Con ông Lân. ông phú hộ ấy. Chết rồi. Xác trôi dạt hẳn vào bờ. Cái tay con bé toàn dấu tay đen xì hằn lên” Mọi người nhốn nháo. Cái Tâm ào sang phòng tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài: ” Anh ơi… anh Tuệ ơi… ” Tôi không để cho nó nói hết câu, tôi ôm nó rồi khẽ nói: ” Không SỢ! Có anh đây, không con ma nào làm gì được hết”

” Trung thu năm ngoái là các con ông thầy đồ bị chết, rồi thằng Bắc chết. Năm nay là con ông Lân chết. Liệu còn đến bao giờ nữa đây. Lão tướng giặc… lão tướng giặc thâm hiểm… lão còn định giết trẻ con đến bao giờ nữa.”

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …