Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Vừa nghĩ tôi vừa nghiên răng kèn kẹt.

Cái tin đồn làng Hạ có dòng sông nuôi xác trẻ con, xác chết trôi không bao giờ bị thối rữa lan ra ngoài. Cà trấn, cà tổng đều biết. Có người bảo là lão tướng người Tàu trước khi chết đâ nguyền cà trẻ con làng Hạ phài chết. Có người còn độc địa cho rằng làng Hạ bấy lâu nay giàu có là do luyện bùa từ vong xác trẻ con. Mà người cầm đầu là thầy tôi, tức là vị quan xuất thân từ cái làng này. Lũ trẻ con bị nhốt ở nhà, không ai dám cho đi đâu. Nội bất xuất, ngoại bất nhập, người từ xa cũng chẳng dám bén màng đến.

Cà làng phủ lên một màu u ám đến lạnh người. Gần đến trung thu rồi, tôi tự nhủ với lòng mình nhất định phải làm gì đó. Đêm hôm đó, tôi nhớ rõ là đêm 13, mạt Trăng đã dần tròn trịa. Tôi chờ mọi người ngủ say, mới lén cầm cây đèn dầu lụi cụi ra phía sau nhà. Lúc ban ngày mọi người không để ý, tôi lén mò ra mô đất mà cụ tổ chỉ. Sau đó cắm một cành cây đánh dấu. Trăng hôm nay chưa sáng hẳn, dưới ánh đèn tù mù của cây đèn dầu. Tôi nhận ra vị trí mô đất mà sáng đánh dấu. Tôi lấy trong tay con dao nhỏ mà mẹ hai tôi thường dùng để têm trầu. Tôi cắn răng, trích một chút máu rồi nhỏ 3 giọt xuống dưới đất. Sau đó tôi quỳ xuống khấn vái, đọc thầm tên tuổi rồi xin phép được đào đốt lên.

Tay tôi cần cái mai nhỏ mà thầy tôi dùng để chăm cây cành. Tôi đào mãi, phài chừng 15 phút sau, cái mai mới chạm vào thứ gì đó cưng cứng. Tôi mừng rỡ, đào tới đào lui. Cũng may bình thường thầy tôi vẫn khuyên khích con cái tự trồng cây, tự làm một sô việc vặt, cho nên việc đào đất này không quá xa lạ với tôi. Đào sâu thêm khoảng 2 tốc thì tôi lôi được cái đao của cụ tổ ra.

Thực sự tôi có chút thất vọng khi nhìn thây nó. Ngọn đao to bè nhọn hoắt bằng bàn tay người lớn, cán đao làm bằng gỗ gì đó mà tôi thấy cứng hơn gỗ mít. Ngọn đao nằng nạng, làm bằng thứ kim loại gì đó lạnh buốt. Còn cán đao thì đã bị mục rỗng chỉ còn khoảng 10 cm. Tổng cộng cây đao mà cụ tổ nói với tôi chỉ dài khoảng 20 cm, chứ chồng hề oai vệ như ngọn đao tôi thấy trong mơ. Tôi lấp đất lại, khẽ cầm lấy ngọn đao rồi xoay người. Bất giác, tôi nhìn thấy bóng mờ mờ của người nào đó mặc áo giáp đứng sau cây khế nhìn tôi… Tôi biết đó là cụ tổ mình, thế nhưng giữa khu vườn không một bóng người, lại có một vong, một đứa trẻ nhìn châm châm xuống ngọn đao, cành tượng ấy quà thực khiến tôi ớn lạnh. Nghĩ vậy, tôi ba chân bốn cẳng chạy ù vào trong nhà, ngọn đao giấu trong áo. Mạt cắt không còn giọt máu.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Đêm hôm đó, tôi đi ngủ sớm, quên mất cà rửa tay chân. Tôi muốn mơ thấy cụ tổ để hỏi cụ vì sao cây đao lại không như tôi nghĩ. Cơn buồn ngủ vừa kéo đến, tôi thây Tứ ngồi vắt vẻo trên cây tre nhìn tôi cười khanh khách. Nó bảo:11 Đào được rồi à? cầm đao có nạng không?”

Tôi lắc đầu:” Không hiểu cây đao cùn thê này thì làm gì được đây?”

Tứ nhày xuống, nhìn tôi rồi tủm tỉm: ” Đao sắc hay không ở lòng người”

Tôi chẳng hiểu gì, bỗng dưng thằng bé vu vơ nói:” Tao hay đi theo cái Tâm em mày lắm”

” Mày định làm gì? Nó còn bé thế, nó không biết bơi đâu” Tôi hoàng hốt.

” Không! Tao không có ý hại nó, tao cứu nó máy lổn rồi. Đáng lẽ lò nó phải chết hôm trước đấy. Hôm đấy lão tướng giặc đích thân đi tìm nó. Tao đưa nó về, nếu chậm một chút thì người chết không phài con ông Lân đâu… ” thằng bé nghiêm giọng đáp.

” Vạy bây giờ phài làm thế nào?” Tôi lo lắng hỏi lọi.

” Đánh tan hồn phách của lão tướng giặc. Nếu không thì… trẻ con làng này sẽ chết hết, sẽ trở thành quỷ binh cho lão.”

” Nhưng… làm sao mà tao đánh được?”

Thằng Tứ nhìn tôi rồi trầm giọng:” Ngọn đao của cụ tổ nhà mày là đao bằng sắt, tráng một lớp bạc bên trên. Bạc có tính kị gió, có thể xé nát tinh phách quỷ. sắt thì có tính sát thương cao, lại được ngâm trong máu của 7 con chó mực, cán đao bằng gỗ đào chuyên trị quỷ. Cụ tổ của mày chôn cây đao ở đây quá lâu rồi,cán đao gỗ đào đã mục gần hết. Thế nhưng, chôn dưới đất nên ngọn đao hấp thụ được âm khí, lại thêm lớp bạc nên đây là vũ khí sát thương với quỷ. Ngọn đao này, người sống cầm thì được, chứ người chết thì chỉ có chủ của nó mới cầm được hồn phách của nó thôi. Đó là lý do cụ mày không giết được lão tướng giặc đó”.

” Đao kiếm cũng có hồn phách à?” Tôi tò mò. Thằng Tứ gật đầu rồi nói:” Thứ này mới là thứ để trấn quỷ. Mấy thanh kiếm gỗ đào của mấy ông lão pháp sư mày thấy chỉ bắt được vong tà bình thường thôi. Còn trấn quỷ thì phài dùng thứ khác”

” Giờ phài làm sao?” Tôi nhìn thằng Tứ lo lắng. ” Đêm rằm mày đi ra sông, cầm theo thanh đao này đi. Đến sông tao và cụ tổ mày sẽ tiếp ứng.”

Nói rồi thằng Tứ biến mốt. Nhìn bóng dáng nó, tôi biết ngay nó là cái vong hay lẽo đẽo theo cái Tâm nhà tôi. Thế nhưng, lúc ấy quà thực tôi không có thời gian nghĩ đến chuyện khác. Tôi nôn nao, thấp thỏm chờ đến ngày rằm trung thu năm ây.

Trung thu nãm ấy tiết trời se se lạnh, không hiểu sao lại lạnh hơn mọi nãm. Lớp sương mù vẫn len lỏi vào làng. Dân trong làng chẳng ai còn tâm trí đón trung thu. Không múa lân, không rước đèn, chằng có tiếng trẻ con cười nói. Cà làng dường như bị một đám mây đen che phủ.

Tối ngày rằm, mẹ ba và mẹ hai bày biện bánh trái, rót thêm ốm trả ra cái chõng trước sân. Vì không khí trong làng đang ngật ngạt như thế, cũng chổng ai thiết ân uống gì. Tôi với cái Tâm, cái Phúc mỗi đứa cầm cái đèn lồng giơ lên cao, đi vài vòng quanh quẩn ở sân nhà rồi cũng ngừng chơi, chỉ còn thằng Đức ngồi ôm một quà hồng, thiu thiu ngủ trong tay mẹ ba. Thầy tôi ngáp dài, rồi bảo dọn dẹp, bọn trẻ con đi ngủ. Tôi bước vào giường, thấp thỏm đợi mọi người ngủ say. Khi tiếng ngay khe khế của thầy tôi ở gian phóng trước vang lên, tôi khẽ ngồi dậy, với lấy ngọn đao ngắn ngủn rồi khe khẽ mở cái cửa gỗ, lẻn ra ngoài.

Trăng đêm sáng lắm, tôi chẳng cần đèn lồng cũng nhìn rõ đường. Con đường làng vẫn như mọi khi, nhưng vắng lặng đến mức lạ thường. Thâm chí một tiếng chó sủa cũng không có.

Tôi cầm chắc ngọn đao trong tay, bước đi vội vâ trên con đường phủ đầy ánh trăng bàng bạc. Bụi tre đầu làng đứng im lìm, không mày may xao động. Đêm ây không có gió. Tôi bước đi, trong lòng vừa lo sợ vừa hồi hộp. Không biết tôi phải làm gì ? Liệu tôi có thắng được lão tướng giặc hay không? Lòng tôi luẩn quẩn với những câu hỏi không hồi đáp.

…Gần đến dòng sông, tôi nghe thấy tiếng trống dập dồn như tiếng trống đánh trộn. Trên mạt sông, một đoàn người màu trắng toát toàn trẻ con đi tới. Tôi đứng sững lại vì sợ. Một người măc áo qiáp trắnq toát, đứnq ở vi trí trung tâm đoàn người, cưỡi một con ngựa rát to. Tôi vừa nhìn người ấy, người ấy dường như phát hiện thấy tôi liền quay ngoắt mạt lại, chỉ tay về phía tôi rồi cười ha hà: ” Có đứa dẫn xác đến! Hay! Hay lắm.” Đoàn người nhìn về chỗ tôi, tôi đứng im mồ hôi đổ ra như tắm.

Giây phút ấy, tôi nghe một tiếng hét gầm trời. Cụ tổ tôi hiện ra trong không trung, chỉ vào mạt lão tướng giặc hét lớn: ” Súc sinh phương Bắc. Mày còn muốn hại người đến bao giờ?” Thấy cụ tổ, tôi như có thêm sức mạnh. Tôi chạy ào ra mép nước, tay tôi vung vẩy ngọn đao càng lúc càng nặng. Thấy tôi cầm ngọn đao, lão tướng giặc thoáng biến sắc, rồi lão cười khành khạch: ” Giết khi nào chết hết trẻ con làng này. Biến chúng nó thành âm binh của tao. Lần nào giao chiến vs tao mày cũng thua. Giờ phài nhờ đến thằng nhóc vắt mũi chưa sạch à?” Lão vừa nói xong, lập tức thúc vào con ngựa, con ngựa cõng lão phóng thẳng đến chỗ tôi và cụ tổ đang đứng. Cụ tôi giơ một tay lên theo phản xạ, rồi cong người cúi rạp tránh được bàn tay móng vuốt dài ngoằng của lão. Tôi luống cuống ngã phịch dưới mép nước lạnh lẽo của dòng sông. Cụ tổ tôi hét lớn:” Tuệ! Đâm đi! Đâm đi”. Lão tướng giặc ngồi trên mình ngựa, nhoài người xuống quặp chạt lấy cổ cụ tổ tôi. Lão cười lớn: ” Vong tinh trãm tuổi, tao rất ít khi ãn được cái vong như thế này. Hahaha”

Nước mắt tôi giàn dụa, tôi lóp ngóp đứng dậy cầm ngọn đao ngắn ngủi trong tay. Tôi biết, tôi đâm giờ này thì cà cụ tổ và lão tướng giặc sẽ hồn tiêu phách tán. Đao này chém quỷ còn không tha, chứ nói gì đến chém vong như cụ tôi. Cụ tổ hiểu tôi đang nghĩ gì, cụ gầm lên:” Đâm nhanh lên”.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …