Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Tôi cắn chạt răng đến mức bột máu, giơ cao ngọn đao lên không trung. Bầy vong trẻ con xiềng xích đứng lặng người dõi theo. Đúng lúc ấy, thằng Tứ từ đâu xuất hiện, nó cầm theo một sợi dây xích to màu bạc sáng lấp lánh dưới ánh Trăng. Chỉ trong một tích tắc, nó nhày lên thong sợi xích vào cổ lão tướng giặc. Lão rú lên một tiếng hãi hùng, con ngựa quỷ của lão hí vang trời. Tứ hét với tôi: ” Đâm nó đi Tuệ”.

Dường như sức lực của cụ tổ và thằng Tứ đều không làm gì được lão. Lão tướng rùng mình hất vâng cụ tổ tôi và thằng Tứ ra ngoài. Lão gằn giọng nhìn thằng Tứ:” Quân phản phúc! Mày phản bội tao.”

Thằng Tứ hét lớn:” Tao chưa bao giờ phản bội quê hương tao”. Lão tướng giặc sững người, rồi lão nhìn thằng Tứ vs cụ tổ tôi với ánh mắt lạnh đến thấu xương. Lão khoát tay với đám quân binh trẻ con rồi gào lên: ” Giết chúng nó” Lũ trẻ vẫn đứng im như tượng. Chẳng đứa nào ho he.

Lão tướng giặc càng điên cuồng, lão gầm lên như con thú bị thương, oán khí của lão bốc lên ngùn ngụt khiến lớp sương mù ở sông dày đặc. lão thét:” Giết chúng nó cho tao”

Bất giác tôi thét lại:” Giết lão giặc độc ác”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Một giây sững sờ, lão tướng giặc nhìn tôi rồi xông đến. Đúng lúc ấy, tôi nghe rõ mồn một giọng thằng Bắc: ” Giết thằng tướng giặc ” Cà đoàn trẻ con như bừng tỉnh, đứa lớn cũng như đứa nhỏ quây chạt lấy lão tướng bại trộn. Đứa bám chân, đứa bám tay, đứa bấu chạt vào hai mắt của lão, có đứa đạp lia lịa con ngựa ma. Tôi nhìn thấy rõ khoang ngực của hắn dưới cánh tay của đứa nhỏ nhất nhà thầy đồ. Tôi chạy hộc tốc ra chỗ nông của mép sông. Tay tôi xiết chặt cán đao gỗ nham nhở đến tóe máu, ngọn đao màu xanh biêng biếc phát sáng y như ngọn đao tôi từng thấy. Thằng Bắc và thằng Tứ hét lên cùng một lúc:” Đâm đi”

Tôi gồng mình, hai tay nắm chặt cán gỗ đào nham nhở, mũi đao mòn vẹt từ tay tôi xuyên tới tim lão giặc. Lão tướng giặc chỉ kịp hét lên một tiếng, rồi hình ành lão tan biến thành làn khói mỏng. Con ngựa cũng tan biến, bầy vong trẻ con cũng tan biến. Tôi hoàng hốt đưa tay về phía trước gọi thằng bạn thân nhất: ” Bắc ơi”. Nước mắt tôi giàn dụa, lần đồu tiên tôi khóc sau khi thằng Bắc chết. Thằng Bắc nhìn tôi, nó gật đầu mỉm cười rồi tan thành một lớp sương bàng bạc, như hòa lẫn với ánh Trăng trên sông.

Thế là hết…

Tôi ngồi ngẩn ngơ dưới mép sông, làn nước tấp vào tôi lạnh ngắt. Bàn tay tôi ghì chạt cây đao, khiên cà hai bàn tay đầy máu. Tôi khẽ giơ lên không trung để nhìn cho rõ. Ánh trăng chiếu vào tay tôi, như thể Trăng đêm nay đẫm máu. Nhiều máu thật, chết đuối thì không có máu, thế nhưng với tôi dòng sông nuôi xác đêm nay ngập trản máu tanh. Máu của quân giặc, máu của ta, máu của trẻ con vô tội. Em gái tôi cũng suýt chết bởi dòng sông oan nghiệt ấy.

Dòng sông nuôi xác này vốn dĩ quen thuộc với tôi là thế. Sao hôm nay tôi cảm thấy nó xa lạ đến mức dị thường. Tôi khẽ chùi nước mắt, nước mũi bằng mu bàn tay. Nói như thầy tôi thì ” đàn ông con trai không được khóc”.

Dưới ánh Trăng rằm bàng bạc, tôi nhìn thấy bóng cụ tổ, cụ nhìn tôi gật đầu rồi mỉm cười.

Cụ trầm giọng: ” Đúng là con cháu của ta” Thằng Tứ đứng gần tôi, nó cũng ngồi xuống sát bờ sông. Tôi mở lời hỏi cụ:” Lão tướng giặc hồn tan mất rồi, giờ con phài làm gì với cây đao này ạ?”

” Con hãy chôn nó về chỗ cũ, hoặc con giữ nó cũng được. Nó đã có chủ nhân mới là con rồi” Cụ tổ mỉm cười.

” Thế cụ đi đâu ạ? Con còn gặp cụ nữa khôna ?”

” Ta ở lại! Ta vẫn ở lại! Ta sống làm quan triều đình, chết đi cũng phài bảo vệ quê hương này”.

Tôi gật gù, cụ nói chuyện lớn lao quá, thế nhưng điều này thì đứa trẻ 10 tuổi như tôi cũng hiểu được mấy phần. Tôi lững thững đi bộ về nhà. Trăng vẫn sáng vằng vặc trên cao. Thằng Tứ đi cùng tôi, nó nói rằng nó còn có người để bảo vệ. Tôi không hỏi nó, nhưng cũng biết rằng thằng Tứ mến cái Tâm em tôi lắm. Thằng Tứ bấm ngón tay rồi bảo:

” Cái Tâm sẽ còn phải chứng kiến hai cái họa nữa…

Tao sẽ theo nó.. Cho đến khi nào nó gặp được đúng duyên trần của mình”.

Tôi im lặng không nói gì, vừa đi vừa nhìn bước chân mình ướt lẹp nhẹp dưới bóng trăng đêm rằm sáng vằng vặc.

Mãi đến sau này tôi thỉnh thoảng vẫn nằm mơ thấy lão tướng giặc độc ác năm nào. Cái cành lão bị đâm xuống rồi từng mành hồn của lão tan tành vào đêm trung thu năm ấy. Cây đao đó tao về chôn lại chỗ cũ. Sau này thầy tôi mất, tôi đem cây đao bọc vào cái hộp rồi đạt trang trọng trên bàn thờ. Trước đêm rằm trung thu mấy ngày, thỉnh thoảng tôi cứ nghe thốy tiếng bước chân nạng nề rồi tiếng kim loại lạo xạo va vào nhau. Tôi biết đó là cụ tổ tôi, mặc áo giáp, canh giữ sự yên bình cho bầy trẻ.

Dòng sông nuôi xác ấy vẫn còn, chỉ có điều, từ đó đến nay không còn đứa trẻ con nào chết đuối ở đấy nữa…

Ông trẻ tôi chạm rãi kể lại, tôi và anh trai im lặng không nói tiếng nào. Tôi không ngờ rằng, ngọn đao mòn vẹt xấu xí trên bàn thờ lại có một hành trình ma mị đến thế. Dường như mỗi một đồ vạt cổ xưa đều mang trong mình một câu chuyện… Tôi càng tin vào điều đó hơn, nhất là khi một ngày nọ tôi chứng kiến câu chuyện dị thường từ chiếc mặt nạ giấy bồi chứa oan hồn.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …