Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Khi mọi người vừa bước vào nhà bố của Đào tái mặt bước vội vào nhà trong tránh mặt. Ngày hôm sau bà sắm sửa hoa quả, bánh trái, cau trầu, xôi gà, tiền vàng, ngựa và gạo muối để lập đàn lễ.

Đàn lễ diễn ra 3 ngày 3 đêm trong thời gian đó bố của Đào cứ ngủ li bì mê man khi bố Đào tỉnh dậy cũng là lúc đàn lễ kết thúc. Bà nội Đào thở phào nhẹ nhõm nhưng bà quên mất đi cái thứ mà bố Đào chôn dưới bụi tre đó chính là cái thai của cô con gái bà bếp. Và chính cái thai nhi ấy nên những trái ngang vẫn tiếp tục ập đến với gia đình bà.

Những ngày tháng sau đó bố Đào trở lại bình thường nhưng bà nội Đào vẫn không hiểu tại sao cứ đêm rằm mồng 1 bố Đào lại trở nên điên loạn mất kiểm soát và cứ lang thang nói cười gào khóc ngoài vườn. Và bà cũng nghe thấy tiếng trẻ con gào khóc, tiếng khóc như tiếng mèo con rít lên rùng rợn.

Rồi bố Đào bỏ đi trong một đêm mưa gió, bà nội khóc hết nước mắt nhưng không biết tung tích của bố Đào ở đâu.

Còn lại 1 mình trong căn nhà vắng vẻ, bà nội Đào vẫn hy vọng rằng bố Đào sẽ trở về. Nhưng cái hy vọng mong manh ấy cũng vụt tắt vì 3 năm trôi qua bà mòn mỏi vẫn không thấy bóng dáng con mình trở về. Bà không còn nước mắt để khóc sau bao nhiêu oan trái cuộc đời nữa. Nhưng khi tia hi vọng cuối cùng vụt tắt thì bà mới biết trời không tệ bạc với bà bố Đào về dẫn theo 1 người phụ nữ có gương mặt trầm buồn nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao. Bà liếc vội cái bụng to lùm lùm của cô ta rồi quay đi trở vào nhà. Bà lo nhiều hơn là mừng vì trong kí ức của bà cái xác của con gái bà bếp lúc vớt lên từ dưới giếng không thể nào bà quên được. Bà cầu trời khấn phật cho tai ương đừng ập xuống cái gia đình bất hạnh của bà nữa.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Thời gian trôi nhẹ nhàng rồi người phụ nữ kia cũng sinh 1 bé gái kháu khỉnh bụ bẫm bà đặt tên cho bé gái đó là Đào… đứa trẻ ấy có 1 vết bớt đen trên đùi phải..

Bà rùng mình khi nhìn thấy cái bớt – sự ám ảnh đáng sợ trong cuộc đời bà. Bà thở dài liếc mẹ Đào rồi quay đi như để che dấu sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Bước ra nhà ngoài, bà thắp nhang trên bàn thờ của ông, bà cũng không biết bà thắp nhang để báo tin mừng hay tin buồn nữa.

Sự ám ảnh về cái bớt khiến bà trở nên khó chịu với mẹ Đào – cái thứ đàn bà không được họ hàng đưa rước thì chỉ mang xui rủi vào nhà bà thôi.

Mẹ Đào chắc cũng hiểu những gì bà nghĩ nên không dám nhờ vả hay để Đào khóc làm ảnh hưởng tới bà, còn Đào như biết thân biết phận hay vì một điều gì đó khác lạ mà chẳng bao giờ hờn dỗi, quấy nhiễu.

Còn bà nội, từ khi Đào có mặt trong nhà những cảm giác bất an, những cơn ác mộng cứ bủa vây lấy bà rồi những suy nghĩ ác độc với đứa cháu nội nảy sinh và lớn dần lên trong đầu bà. Một đêm hè, trăng thượng tuần mờ ảo, bà tắt đèn lên giường và giấc ngủ chập chờn kéo đến thì bà nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ nhàng trước cửa phòng bà, rồi tiếng mở cửa rất khẽ 1 cơn gió lạnh ở đâu ùa, không khí lạnh lẽo, rùng rợn như đặc sánh lại nặng nề, xung quang im lặng bà nghe rõ nhịp tim bà đang đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cả ng bà bị đè nặng, tim bà nhói lên như bị ai đó bóp chặt rồi cái tiếng trẻ con lúc thì the thé lúc thì khàn đục vang lên:

_Bà nội ơi, bà nội, bà nội ơi, con đói, con lạnh lắm

Bà nghe thấy tiếng khóc, tiếng cười, tiếng nói lao xao.

1 khuôn mặt trẻ con, 2 mắt trắng dã, cái miệng nó cười ngoác rộng ra để lộ chiếc răng nanh trắng ởn, nhọn hoắt, lè cái lưỡi đỏ lòm, đầy máu me, dãi rớt hôi tanh liếm vào mặt bà. Bà nín thở mắt mở trừng trừng, bà muốn hét lên nhưng lưỡi bà cứng đơ, ú ớ. Bất chợt tiếng trẻ con phòng bên cạnh khóc thét lên, tất cả mọi thứ kì quái, ghê tởm biến mất, căn phòng chìm trong 1 màu đen đặc. Bà vội vàng trở dậy châm đèn, đèn sáng đập vào mắt bà là một vệt nước đen ngòm, nhầy nhụa trải dài từ chân giường tới cửa buồng, bà cầm đèn tiến về phía cửa buồng, bà há hốc mồm kinh ngạc khi thứ nước đó vương vãi tới cả cửa buồng nơi mẹ con Đào đang nằm, bà giật mình:”Không lẽ cái thứ quái dị đó nó ở trong nhà mình, thôi chết rồi, chắc chắn chỉ có con đàn bà xui xẻo và đứa cháu lộn dòng của bà gây ra thôi chứ không còn ai khác. Nó cho con trai mình ăn cái thứ đồ dơ, bùa ngải nên con mình mới mang nó về nhà để nó làm loạn trong nhà mình đây mà. “Nghĩ tới đó thôi, máu nóng trong ng bà bốc lên bà nghiến răng quay trở lại phòng, đi được vài bước bà gặp bố Đào đang bước vội vàng vào nhà. Bà trợn mắt nói lớn cố ý để cho mẹ Đào nghe thấy:

– Đàn bà, con gái bộ chết hết hay sao mà con rước về cái thứ sao chổi đó hả. Thứ đàn bà, con gái trắc nết về đây chỉ có xui xẻo thôi. Muốn chọc cho mẹ tức chết hay sao?.

Rồi bà nện guốc xuống nền thật mạnh quay đi vừa đi vừa lầm bầm mà bà không để ý tới ánh mắt u uất, đỏ vằn gân máu và khuôn mặt xanh xao, tiều tụy của bố Đào.

Tiếng khóc đó không ai khác chính là của Đào. Tại sao có thể xua đuổi và làm cho những thứ kia biến mất. Bà trằn trọc suy nghĩ và chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài, dưới bụi tre có vật gì đó đen thui đang nhẹ nhàng bò về phía cửa sổ.

Sáng hôm sau bà bắt mẹ con Đào xuống ở ngôi nhà phía sau bếp nơi mà mẹ con bà bếp ở ngày trước. Thật sâu trong thâm tâm của bà, bà đang chờ thời cơ để giết chết đứa cháu nội mà bà xem là cái thứ lộn dòng xui xẻo. Những suy nghĩ, những toan tính hiện ra rối bời, lẫn lộn trong đầu bà. Đêm hôm đó, bà trằn trọc chờ đợi, khi mọi thứ đã chìm vào im lặng. Bà trở dậy mở cửa, nhẹ nhàng bước ra ngoài khi vừa đặt chân xuống sân thì một cơn gió thổi mạnh vào mặt bà, cảm giác lạnh buốt thấu xương tủy bủa vây lấy người bà. Nắm chặt sợi dây thừng và con dao nhọn dùng để mổ lợn trong tay, đưa mắt về phía căn nhà nơi mẹ con Đào đang yên giấc. Đang định bước tiếp thì bà giật mình hoảng sợ khi nghe thấy tiếng chó tru văng vẳng, tiếng khóc than ai oán xa xăm vọng lại, tiếp theo đó là 1 bóng người tóc tai rũ rượi đang từ từ tiến về phía bà. Tiếng con dao rơi xuống chạm đất khô khốc. Bà bất động như chôn chân tại chỗ. Một suy nghĩ chết chóc thoáng qua trong đầu, bà nhắm nhẹ đôi mặt như phó mặc sự sống của mình cho cái bóng trắng kia toàn quyền quyết định vì với bà bây giờ sống còn mệt mỏi đáng sợ và ám ảnh hơn là chết… 5 giây..10..giây..nặng nề trôi qua bà mở to đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mặt..mọi thứ im lìm. Vậy là bà chưa chết hay nói đúng hơn là bà chưa được chết, bà phải sống để trả những tội nghiệp mà bà đã gây ra.

Cái suy nghĩ giết đi cái đứa cháu nội của mình cũng đã biến mất trong đầu bà……

Bố Đào thì vẫn sống im lặng trong căn buồng tối tăm, ẩm mốc, bỏ ăn uống, người hốc hác chỉ còn da bọc xương, làn da thì xanh lét như tàu chuối, nói cười như một người điên, nét mặt lúc trầm buồn, u uất lúc thì hiện lên sự độc ác, căm thù. Hằng đêm vẫn lững thững, thơ thẩn như một bóng ma quỳ lạy, khấn vái và ngửa mặt lên trời mà cười những tràng cười man dại.

Ngày tháng cứ thế nối tiếp trôi qua, 4 con người sống bên nhau, dành cho nhau sự ám ảnh, nghi ngờ.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …