Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Bước lên nhà trên, cái cảm giác u ám, lạnh lẽo làm Đào rùng mình. Bà nội liếc Đào chép miệng.

Tối hôm đó, Đào ngủ trong phòng cùng bà nội, nửa đêm Đào tỉnh dậy vì có cảm giác như có ai đập vào người mình. Khẽ mở mắt, như có một giọng thúc giục trong đầu Đào nhẹ nhàng ngồi dậy bước về phía cửa sổ, đưa mắt qua khe cửa Đào thấy một ông già đang đi lại tìm kiếm thứ gì đó trong vườn trên tay ông ta cầm 1 bó nhang đang cháy đỏ rực. Đào quay trở lại giường thì thấy bà nội đã tỉnh dậy mắt mở trừng trừng nhìn Đào với ánh mắt nghi ngờ. Đào đưa tay lên miệng ra hiệu cho bà nội im lặng và kéo bà về phía cửa sổ, sau khi quan sát bà đứng sững người quay sang Đào lắp bắp:

“Ông..ông Đạo sĩ, ng này..ng này ông nội con đã dẫn về đây 1 lần rồi, đêm hôm ông ta..ông ta quay lại đây làm gì?”.

Bà nhận ra ông đạo sĩ này là khi ông nội dẫn ông ta về nhà cái dáng đi của ông ta khá khác thường bước đi khập khễnh, nặng nề.

Rồi cả 2 bà cháu sợ hãi quay trở lại nằm yên vị trên giường nghe ngóng. Sơ hãi, lo âu và cả cái cảm giác bất an theo Đào chìm sâu vào giấc ngủ.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Trong mơ, Đào mơ thấy mẹ mình bị trói và xích 2 chân, tiếng dây xích khua rổn rảng theo mỗi bước chân nặng nề của mẹ. Theo sau là đám đầu trâu mặt ngựa nhốn nháo đứng dưới sân. Chúng tra hỏi la hét nhưng mẹ Đào chỉ cúi đầu im lặng rồi bất chợt mẹ chỉ tay về phía gốc cây mận.

Rồi Đào lại mơ thấy bố, trong tay bố ôm 1 cái hũ thủy tinh bên trong là thứ nước trắng đục hiện lên trong cái thứ nước ấy là cái xác 1 thai nhi với đôi mắt mở to toàn một màu đen kì dị.

Đào thấy sợ hãi khi ở trong chính ngôi nhà của mình, một ngôi nhà chất chứa những tàn độc, đau thương và oán hận. Nhưng với đầu óc ngây thơ, thánh thiện Đào nghĩ mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi không đáng phải bận tâm nhiều làm gì vì Đào không làm gì ác cũng chẳng thù oán hay nợ ân tình với ai cho tới khi Đào được tận mắt chứng kiến cái hành động man rợ, ghê rợn của bố mình:

– Ngày hôm đó, nhân lúc bố Đào không có trong buồng Đào đã mở cửa lẻn vào với mục đích tìm hiểu câu trả lời tại sao bố cứ nhốt mình trong đó? cho thỏa mãn cái trí tò mò, phân vân bấy lâu nay. Căn phòng tối om, lạnh lẽo, cái mùi hôi tanh, ẩm mốc bốc lên đến lợm giọng. Cảm giác lạnh rờn rợn như muốn nuốt chửng mọi thứ. Một hơi thở nhẹ phả vào tai, Đào gai người khẽ rùng mình rồi 1 cái bóng đen cử động khẽ lướt qua trước mặt. Đào mở to đôi mắt cố gắng tập trung nhìn vào cái khoảng không tối tăm nhưng không thấy gì, quay phắt lại phía cửa Đào nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa, hoảng quá Đào lùi vội về phía sau thì đôi chân Đào nặng trĩu như có hàng vạn cánh tay níu lấy, giữ chặt, Đào cảm thấy toàn thân mình như sắp lún sâu vào một vũng bùn lạnh buốt, đặc sánh, nhầy nhụa. Bỗng cả thân người Đào nhẹ hẫng, cánh tay phải bị ai đó nắm lấy kéo nhẹ Đào bước về phía góc tủ áo. Khi đã yên vị ở trong cái góc chật hẹp đó Đào nín thở, căng mắt, run rẩy chờ đợi.

Bố Đào bước vào, châm ngọn đèn dầu vàng vọt, yếu ớt nhẹ nhàng ngồi xuống giường nhìn ngó khắp nơi. Rồi nhẹ nhàng cúi xuống thò tay vào gậm giường lôi ra một cái hũ thủy tinh, Đào sửng sốt vì nó hoàn toàn giống cái hũ trong mơ Đào đã nhìn thấy và cả cái thai nhi với đôi mắt mở trừng trừng đen thui. Bốn bề im lặng, tĩnh mịch, không khí nặng nề, căng thẳng bao trùm lấy Đào. Giơ cái hũ lên cao bố ngắm nghía với ánh mắt đỏ rực, man dại, thích thú. Đột nhiên, bố quay phắt đầu lại nhìn về phía góc tủ, toàn thân Đào như chết cứng, đóng băng khi nhìn sâu vào ánh mắt đó, cái ánh mắt ma mị, hung dữ không phải thuộc về con người. Ngay lúc đó, Đào chỉ muốn hét lên thật to để phá tan cái không khí ma mị vàthoát ra khỏi cái cảm giác sợ hãi đang kìm nén trong lòng nhưng có một tiếng nói vang lên trong đầu:

– Im lặng, cách tốt nhất là im lặng.

Đào hít 1 hơi thật sâu, thở ra thật nhẹ để tự trấn an bản thân.

Nhưng bình tĩnh làm sao được, khi ngay lúc này đây, đập vào mắt Đào là hình ảnh bố nhẹ nhàng mở nắp hũ thủy tinh nắm đầu cái thai nhi mà kéo ra, đưa cái thứ quái dị đó lên ngang tầm mắt và cười 1 giọng cười the thé, lanh lảnh………..

Chưa dừng lại ở đó, bố vặn mạnh đầu cái thai nhi và rút nó rời khỏi cổ, cái đầu kéo theo mớ lục phủ ngũ tạng bốc lên cái mùi hôi thối, tanh tưởi, những giọt nước đen thui cũng theo đó mà nhỏ xuống nền nhà. Ném mạnh cái đầu xuống nền nhà, bố nghiến răng xé đôi cái thân hình còn lại của nó ra và từ từ đưa lên miệng mà gặm, mà nhai rồi trợn mắt nuốt ngon lành như người ta đang ăn 1 cái đùi gà. Khi đã ăn hết phần thân, bố tiếp tục ngồi xuống nền nhà nhặt lấy cái đầu đưa vào miệng mà nhai ngấu nghiến nhìn cái mớ ruột lòng thòng cứ từ từ bị bố nhai rồi nuốt mà bụng Đào quặn lên như muốn tống hết mọi thứ trong bụng ra ngoài. Đưa tay lên bịt miệng Đào nhìn thấy khuôn mặt của bố thay đổi 1 cách kì dị, mắt bố trắng dã 2 con ngươi lồi ra khỏi hốc mắt, máu từ miệng chảy ra không ngừng, nhe hàm răng nanh nhuộm đầy máu và phát ra cái thứ âm thanh khàn đục xen lẫn tiếng nghiến răng gầm gừ:

– Chúng mày phải đền mạng, đền… mạng… phải trả giá… phải đau khổ… thì tao mới hả giận…

Rồi bố mở cửa thẫn thờ bước ra ngoài. Tiếng cánh cửa đóng lại làm Đào giật mình, đứng lên và vội vàng thoát ra khỏi căn buồng.

Đêm hôm đó, Đào không thể chợp mắt được vì những hình ảnh kinh dị ấy như thước phim quay chậm cứ tái hiện lại trong đầu. Không gian im lặng, tiếng thở của bà nội vang lên đều đều. Đôi mắt Đào như bị ai đó kéo xuống nặng trĩu kèm theo những cái ngáp dài mệt mỏi rồi toàn thân nặng nề, lạnh buốt, đầu óc quay cuồng nửa tỉnh nửa mơ giống như lúc người trần bị vong ốp vậy đó.

Những âm thanh ồn ào, hỗn độn và tiếng cười, tiếng khóc ai oán, tiếng hát, tiếng trách móc vang lên bên tai Đào.

Bất chợt, mùi nhang đâu đó phẳng phất trong không khí, Đào rùng mình đầu óc trở về trạng thái bình thường. Đào hít một hơi thật sâu, vẫn là mùi nhang, ở đâu được chứ. Ngồi bật dậy, tiến về phía cửa sổ, qua khe cửa Đào lại thấy người đàn ông hôm trước, tay ông ta vẫn cầm một bó nhang đỏ rực khua liên hồi đi lòng vòng xung quanh bụi tre. Đi một lúc ông ta tiến về phía gốc cây mận, quỳ xụp xuống cắm nhang, dùng tay đào bới lôi lên một vật gì đó gói lại gọn gàng mà do trời tối Đào không nhìn thấy được. Rồi ông ta vội vàng bỏ đi. Tiếng gió thổi mạnh, tiếng lá xào xạc thỉnh thoảng những tiếng chó sủa rời rạc, đứt quãng trong xóm vang lên. Đào quay trở lại giường đánh thức bà nội dậy kể cho bà nghe những gì Đào đã nhìn thấy. Sắc mặt bà nội tái đi bà lắp bắp:

“cái đầu… cái..cái..đầu bà 2..”

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Hồn Con - Oan hồn chị Hà Truyện ma có thật mới nhất 2019

Hồn Con – Oan hồn chị Hà Truyện ma có thật mới nhất 2019

Xóm em có anh Chức và chị Hà. Anh Chức 25 tuổi, cao to khoẻ …