Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Nhưng có một sự thật là mãi về sau này tên Đạo sĩ mới biết bố Đào là con của ông nội, sâu trong lòng hắn lúc gặp bố Đào ở Chùa hắn chỉ muốn biến bố Đào thành một truyền nhân, 1 đệ tử chân chính mà thôi. Nhưng ở đời xưa nay vẫn thế cái gianh giới giữa thiện và ác nó mong manh lắm. Con người ta không thể nào nhắm mắt trước kim tiền, danh vọng… Và việc gì tới cũng sẽ tới thầy sai khiến trò làm việc ác, trò lại muốn giỏi hơn thầy rồi quay ra cắn xé, tranh giành, tàn sát lẫn nhau.

Rồi bố Đào gặp mẹ, một cô đồng, xinh đẹp, lương thiện. Theo đuổi không được nhẫn tâm mang tà thuật ra để chiếm đoạt mang về nhà làm vợ. Từ một cô đồng bói đắc tài, sai lộc mẹ từ khăn áo, bỏ bản điện u mê theo bố về nhà. Để rồi gánh chịu lấy cái thứ nghiệp báo nặng nề chết vì nghiệp nợ nhà chồng hay chết vì cái nghiệp làm thầy mà tu không khéo…

“Phận đồng khổ lắm ai ơi!!

Khăn điều, áo thắm thủy chung suốt đời”

Phải chăng do mẹ có lỗi với nhà Thánh để rồi cho tới khi chết xuống cái nơi xa xôi đó mẹ bị đầu trâu mặt ngựa xiềng xích, tra tấn…..

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Đào lặng người một lúc lâu rồi ngẩng lên nhìn thầy Lưu, khẽ hỏi:

– Bây giờ con phải làm thế nào??

Thầy Lưu châm tẩu thuốc, rít một hơi nhả khói thật nhẹ và đáp:

– Con là một người căn cao số nặng. Lại sát về âm phần địa phủ nên dễ bị người âm mượn xác về lâu dài cuộc sống sau này sẽ vất vả, long đong. Thầy chỉ khuyên con sống đúng tâm của mình, giữ tâm thật sáng, giữ lòng thật an để tránh tâm sa tà lạc như những người xung quanh mà con thấy đó.

Nói xong thầy đứng dậy lấy đưa cho Đào 5 đạo bùa, một chiếc vòng được làm từ gỗ đào và dặn khi trở về nhà thì dán bùa vào 4 góc nhà một cái còn lại thì chôn dưới gốc cây mận để bà 2 trả lại cái xác của bố Đào. Khi lo xong hậu sự cho bố, Đào hãy dẫn bà nội xuống gặp thầy.

Khi Đào đứng lên bước ra ngoài thì trời đã tối lắm rồi, tiếng dế kêu râm ran, lâu lâu từ đằng xa vọng lại những tiếng chó sủa đứt quãng. Thầy Lưu tiễn Đào ra cửa và nhắc nhở thật kĩ:

– Trên đường trở về nhà, con đừng ghé vào đâu hết, tuyệt đối không được quay đầu lại đằng sau, dù nghe thấy ai gọi cũng không được trả lời.

Từ biệt thầy Lưu, Đào bước ra về với tâm trạng hoang mang, lo lắng. Đào rảo bước thật nhanh trên con đường vắng vẻ, cảnh vật được bao phủ bởi bóng tối tĩnh lặng, im lìm. Bước đi được một đoạn khá xa Đào lắng tai nghe thấy phía sau mình có tiếng bước chân, tiếng nói, tiếng cười lao xao, đang định quay lại thì Đào sực nhớ tới lời dặn của Thầy Lưu, Đào run rẩy nắm chặt 2 tay và bước đi như chạy. Kì lạ quá Đào đi nhanh như vậy mà tiếng bước chân kia khá gần, cảm tưởng như nếu Đào quay lại thì sẽ đập mặt vào cái người đó vậy. Tóc gáy Đào dựng lên, khẽ rùng mình Đào đi chậm lại thì một cái giọng đàn bà lạnh lẽo vang lên:

– Này cô gì ơi, chờ tôi đi với.

Tim Đào đập rộn lên hoảng loạn siết chặt cái vòng gỗ đang đeo trên tay Đào cảm giác như 2 chân mình đang quấn chặt vào nhau

Rồi một bóng người lướt nhẹ qua và tiến lên phía trước. Đào Ngẩng mặt lên, 1 người đàn bà mặc bộ quần áo bà ba trắng đang gánh 2 cái thúng đi trước mặt Đào, cái dáng đi nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất vậy. Đào từ từ nhìn xuống dưới chân Đào sửng sốt khi cái ống quần trắng của bà ta trùm kín cả bàn chân và cách mặt đất khá xa. Một cơn gió thổi mạnh qua, vạt áo của bà ta tung bay hở ra cái mảng thịt đen sì, biến dạng. Đào cắn chặt môi để không hét lên vì kinh sợ. Người đàn bà ấy cứ bay là là trước mặt như trêu ngươi, thử thách lòng can đảm của Đào vậy. Rồi Đào tò mò nhìn xuống cái thúng bà ta đang gánh… một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Đào… bà ta gánh một thúng đựng đầu người, những cái đầu người với đôi mắt trắng dã mở trừng trừng. Chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì bất chợt bà ta quay phắt lại đưa khuôn mặt biến dạng lúc nhúc dòi bọ sát vào mặt Đào, 1 mùi hôi thối sộc vào mũi, thần kinh Đào như tê liệt, cơ mặt Đào căng ra hết cỡ, miệng Đào cứng đơ khi bà ta nhe hàm răng nhọn hoắt, trắng ởn, cái miệng ngoác rộng tới mang tai cười ré lên cái điệu cười nghe chói tai nhức óc. Rồi biến mất vào cái không gian u tối phía trước. Đào thở hắt ra nhẹ nhõm cố gắng bước nhanh hơn, Đào đi qua 1 rặng tre tối om, cái bóng tối đặc quánh, nặng nề, khó chịu. Hít 1 hơi thật sâu khi nghe âm thanh cót két, kẽo kẹt của những thân tre cọ vào nhau khi gặp gió. Đào cảm thấy lanh buốt, da gà nổi lên khắp người, phía trên ngọn tre tiếng ru con ai oán, não nề, tiếng trẻ con khóc, tiếng cười tiếng hét hòa vào nhau tạo nên cái mớ âm thanh hỗn độn làm đóng băng toàn thân người nghe thấy nó. Đào vẫn cố gắng bước thật nhanh như muốn trốn chạy những âm thanh thê lương kì quái đang phát ra bên trên đầu mình nhưng càng cố gắng bước nhanh thì chân Đào cứ nặng trĩu như đeo đá. Bộp..Bộp những tiếng động nối tiếp nhau vang lên. Đó là tiếng của những chiếc đầu người được ném xuống từ từ lăn về phía chân Đào..kèm theo đó là tiếng cười cười lanh lảnh, khúc khích của trẻ con. Đang tìm cách bước đi để không đạp vào những cái đầu đang mở mắt trừng trừng dưới chân thì bị vật gì ướt ướt, mềm mềm đập thật mạnh vào đầu. Lấy hết sức bình sinh, Đào trợn mắt nhìn lên thì đu từ ngọn tre xuống là thân hình một đứa bé không đầu đưa qua đưa lại trước trước mặt Đào rồi lại vút lên cao, tiếp đến là một cái đầu kéo theo một mớ ruột lòng thòng hôi tanh xa xuống. Tim của Đào như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đào không thể bước đi được nữa, đôi chân run rẩy chỉ chờ khụy xuống. Đào hét lên khi cảm thấy cổ tay mình được nắm lấy thật nhẹ dắt đi. Nhưng cảm giác quen thuộc đã ngăn không cho tiếng hét của Đào thoát ra khỏi cổ họng. Mọi thứ kì quái đột nhiên biến mất.

Đi được vài bước thì tới bến sông, qua sông đi bộ tầm mươi phút là sẽ về tới nhà. Nhưng giờ này làm gì còn đò để mà sang sông. Chỉ còn cách đi thẳng qua khu nghĩa địa mà về nhà, nghĩ tới đây Đào không đủ can đảm để nghĩ tiếp nữa. Đang đứng suy tính thì phía dưới bến sông có tiếng mái chèo khua nhè nhẹ. Đào mừng rỡ toan quay lại nhưng cổ Đào như bị ai đó giữ chặt, Đào đứng im bất động, tiếng mái chèo dừng hẳn cái giọng khàn đục, trầm trầm nghe như từ xa xăm cất lên:

– Cháu có sang sông không bà đưa sang, bà chỉ làm phúc thôi.

Liếc mắt về phía dưới bến sông Đào nhìn thấy 1 bà lão dáng người gầy ốm, tiều tụy, khuôn mặt được chiếc nón lá rách che quá nửa. Đào quay đi thầm nghĩ:”Già yếu thế kia sao mà chèo được đò chứ, lại đêm hôm khuya khoắt thế này chắc chắn là vong tà giả dạng đây mà. ”

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Hồn Con - Oan hồn chị Hà Truyện ma có thật mới nhất 2019

Hồn Con – Oan hồn chị Hà Truyện ma có thật mới nhất 2019

Xóm em có anh Chức và chị Hà. Anh Chức 25 tuổi, cao to khoẻ …