Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Truyện ma kinh dị: Nghiệp Chướng Full của tác giả My Tỷ Tỷ

Đào liếc nhìn bà lão một lần nữa thì đúng như những gì cô nghĩ… Bà ta đẩy nhẹ chiếc nón để lộ khuôn mặt trắng bệch, nhăn nheo, khô đét, 2 hốc mắt hõm sâu, không tròng đen thui, máu từ hai hốc mắt chảy ra thấm ướt chiếc áo trắng cũ kĩ, nhem nhuốc bà ta đag mặc. Kì dị hơn là cái miệng của bà ta bị khâu kín. Những tràng cười xa xăm tiếp tục vang lên….

Đào bước vội tiến thẳng về khu nghĩa địa với mong muốn trở về nhà thật nhanh sau khi chứng kiến những thứ kì quái xảy ra với mình.

Đặt chân bước vào khu nghĩa địa, cảm giác hồi hộp lo lắng, bất an trào dâng trong lòng Đào. Khu nghĩa địa này khá rộng, được bao bọc bởi những rặng bạch đàn lâu năm càng làm cho cái không khí thêm lạnh lẽo và tăm tối. Gió rít lên từng hồi, lâu lâu tiếng chim cú gọi hồn vọng lại nghe ảm đạm, thê lương lắm. Đào vẫn bước thật nhanh trên con đường mòn dẫn vào trong nghĩa địa, càng đi vào sâu cái cảm giác lạnh lẽo, rờn rợn lại tăng thêm kéo theo sự lo lắng sợ hãi dâng trào và muốn bùng nổ trong người Đào. Gió vẫn rít lên, cuốn đám lá khô bay xào xạc làm Đào giật thót, trong tiếng lá khô, tiếng gió, tiếng vi vu của rặng bạch đàn, tiếng ếch kêu Đào nghe thấy tiếng bước chân thật nhẹ ở rất gần bên cạnh. Lắng tai chú ý nghe thật kỹ thêm một lần nữa thì tiếng bước chân ngày một gần hơn. Đào toan bỏ chạy nhưng lúc này đôi chân lạnh buốt, mỏi nhừ không thể nhấc lên một cách linh hoạt được nữa. Đào ngửa mặt lên trời với cái hy vọng ông Trời sẽ che chở, bảo vệ cho cô thoát khỏi những ám ảnh vô hình đang lẩn khuất đâu đây. Đột nhiên Đào đứng khựng lại, cô nhìn thấymột bóng đen đang đào xới đất của 1 ngôi mộ mới chôn, những vòng hoa bị ném tung tóe. Cái dáng người này quen lắm dù trời tối nhưng Đào vẫn nhận ra đó là bố mình. Đào sợ hãi, run lẩy bẩy, đầu óc choáng váng, quay cuồng. Nhẹ nhàng đưa tay lên bịt miệng. Dưới cái ánh sáng xanh lập lòe yếu ớt tỏa ra từ những con đom đóm bay chập chờn Đào thấy bố đưa những thứ gì đó vào miệng và nhai ngấu nghiến. Ánh mặt đỏ rực lên thỏa mãn giống như được ăn thứ gì đó ngon lành lắm. Đào nín thở nhẹ nhàng bước tiếp về phía trước có một điều Đào thắc mắc là khi Đào bước qua bố mình không hề có phản ứng gì cả có khi nào bố bị ai đó che mắt rồi không.

Thoát ra khỏi khu nghĩa địa Đào vui mừng như tử tù được tha chết. Mọi mệt mỏi, căng thẳng, sợ hãi tan biến. Bước vào tới cửa Đào toan cất tiếng gọi nhưng cửa không hề bị chốt bên trong. Đẩy cửa bước vào, Đào hoảng hốt khi thấy bà nội nằm bất tỉnh giữa nhà xung quanh là những mảnh vỡ của cốc chén, bát nhang, bài vị nằm ngổn ngang dưới nền nhà. Đào gọi bà nội, khi vừa mở mắt ra bà vội vàng ngồi dậy chắp 2 tay van lạy:

– Tôi xin bà, tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, tha cho tôi, các người làm ơn đi..hãy tha cho tôi…

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Đào gọi lớn:

“Bà ơi, con đây, Đào đây mà. ”

Khi lấy lại bình tĩnh. Bà nói với Đào bằng cái giọng thều thào, ngắt quãng:

– Tối… tối nay bà tắt đèn đi ngủ sớm. Đang ngủ thì bà nghe thấy tiếng cốc chén vỡ. Bà cầm đèn đi ra nhà ngoài thì thấy… thấy bố mày 2 mắt đỏ rực ôm cái đầu lâu mang chôn lại vào gốc mận, rồi trở vào nhà lồng lộn như con thú hoang bị chọc tiết lao vào đập phá đồ đạc. Ném tất cả mọi thứ trên bàn thờ xuống đất.

Bà lên tiếng can ngan thì chỉ tay vào mặt bà rồi chửi bới, đòi mạng đẩy bà ngã bất tỉnh. Chắc chắn là bị bà 2 nhập rồi.

Kể tới đó thì bà sụt sùi rồi òa lên khóc.

Đào lấy ra 5 đạo bùa và làm như lời thầy Lưu dặn. 1 ngày… 2 ngày..3 ngày trôi qua Đào vẫn không thấy bóng dáng của bố mình trở về. Sáng ngày thứ tư, khi vừa bước ra sân mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, cái xác của bố đang phân hủy, ruồi nhặng bâu đầy nằm trước sân. Bà nội Đào gào khóc vật vã trách trời, hờn đất tại sao lại nỡ lòng trút đau thương, bất hạnh lên gia đình của bà.

Lo xong hậu sự cho bố, Đào đưa bà nội xuống gặp thầy Lưu. Khi vừa bước vào nhà Đào nhìn thấy một vị Hòa thượng mặt mũi phúc hậu. Đào kể lại mọi chuyện cho 2 người nghe. Vị hòa Thượng trầm ngâm 1 lúc rồi nói:

– Con người khi chết ai cũng muốn được siêu thoát, ta nên cầu siêu cho những vong linh ấy sớm được siêu sinh tịnh độ, được đi đầu thai để sống 1 cuộc sống no đủ, vui vẻ hơn. Nhưng việc cầu siêu không phải là việc một sớm một chiều hay 1 lần là xong đâu.

Bà nội Đào lên tiếng hỏi:

– Vậy trấn yểm và bắt nhốt vong có lẽ dễ hơn ???

Vị Hòa Thượng lắc đầu:

– Hà cớ gì ta lại làm cho oán thù thêm chồng chất như vậy.

Sau khi nghe vị hòa thượng giảng giải về nghiệp về nợ về nhân quả. Cuối cùng thì bà nội Đào chọn cách cầu siêu cho các vong linh oan ức.

Hốt tro cốt của họ và đem gửi về chùa để hằng ngày được nghe kinh Phật.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …