Menu

Home » Truyện Ma » Truyện ngắn kinh dị Vùng quê nhỏ – Tác giả Trung Nghĩa Võ

Truyện ngắn kinh dị Vùng quê nhỏ – Tác giả Trung Nghĩa Võ

Hứa Thiên #xương_sườn
#Truyện_ngắn_kinh_dị
#Vùng_quê_nhỏ
#Chương_1_bạn_thân
#Chap_5
_______________________

Mọi chuyện sau đó dường như đã trở nên yên ổn hơn, Hoàng thì sau khi sức khỏe đã hồi phục và tỉnh lại thì cậu không muốn cho ai trong gia đình mình biết về câu chuyện bí mật tâm linh giữa bà lão và cậu, vì cậu biết rằng nếu nói ra thì vẫn còn nhiều sự rắc rối liên lụy với nhau nữa cho nên cậu nói dối với gia đình của mình rằng bị một người bắt cóc trẻ con theo ám sát để bắt cậu nhưng cho cậu chống đối quyết liệt thì tên bắt cóc kia là xuống tay với cậu gây ra cái hậu quả trầm trọng như thế.

Kể từ khi chuyện xảy ra thì gia đình bắt đầu hạn chế cho Hoàng đi ra ngoài chơi thường xuyên như lúc trước nữa, vì gia đình cậu sợ rằng Hoàng còn ngây thơ quá vẫn còn nhiều chuyện nguy hiểm xung quanh cậu.

Còn bà lão thì sao khi xảy ra chuyện đó thì bắt đầu bà đi tìm linh hồn của Sơn, trong linh cảm thì bà biết chắc rằng Sơn vẫn còn quanh quẩn đâu đây chứ không hề biến mất như bà đã nghĩ qua, cứ như thế bà lão năm lần bảy lượt đi lên đi xuống quanh quẩn cả cái vùng quê để tìm Sơn, bà biết rằng nếu như nhờ Hoàng thì chắc chắn sẽ được nhưng bây giờ Hoàng đã bị cấm túc nếu bà động chạm gì tới thì mất công lại có chuyện lớn xảy ra cho nên bà âm thầm lặng lẻ một mình dù không biết có tìm được hay không.

Còn về ông cha dượng thì sau khi ông ta gây ra hành vi đau đớn cho Hoàng như thế thì bắt đầu ông ta bỏ chạy về nhà của mình và trở lại mọi thứ bình thường coi như không có chuyện gì xảy ra, rồi công an họ cũng cố tìm cho ra hung thủ như lời Hoàng đã nói nhưng rốt cuộc kết quả vẫn đi về con số không vì vào lúc đó vùng quê này rất vắng vẻ chẳng có ai qua lại khu vực cả cho nên để tìm được hung thủ rất rất là khó khăn.

Loading...

Nhưng cuộc đời này đâu ai biết rằng sẽ có chuyện gì xảy ra đến với bản thân mình trước được đâu.

Cho đến khi…..

Hôm ấy là một đêm trăng sáng, thanh bình và yên ả như ngày nào ở cái vùng quê này
___________

Tại nhà lão cha dượng của Sơn.

Oaaaa….oaaaa….

Ông ta ngáp dài vì cơn buồn ngủ trong say men rượu nồng nặc.

” Thôi tao mệt rồi, đi ngủ thôi nào, oaaaa…..”

Vừa nói hắn ta vừa chao đảo lê từng bước lên chiếc giường gỗ cũ kỹ của hắn ta rồi nằm lên đấy ngủ say như chết sau cuộc nhậu say tí bí vừa rồi.

Không có chuyện gì để nói về giấc ngủ của ông ta cả nhưng câu chuyện có biến xảy ra vào lúc nửa đêm…..

Vù……..vù……vù…

Gió lạnh từ bên ngoài trời bắt đầu thổi mạnh, những làn gió bay vào căn nhà của lão khiến cho hắn ta phải chìa tay lấy cái mền đắp lại vì cơn lạnh buốt xương sống.

Trong cơn ngủ say như thế thì hắn vẫn còn nghe đâu đây trong tiếng gió có tiếng nói lạ lẫm với giọng điệu run run :

” Dượng ơi……… Dượng ơi…… con lạnh lắm Dượng ơi…………”

Hắn ta bắt đầu mở mắt ra rồi ngồi chồm dậy bất ngờ vì tiếng nói vừa lạ rồi, hắn nhìn xung quanh xem coi là mình có vừa nghe lầm hay không “.

” Lạ nhỉ, mình nghe hình như có tiếng ai thì phải,….” ( hắn ta gãy đầu )

Hắn ta nhìn ráo riết xung quanh một hồi thì không thấy có động tĩnh gì cho nên đã bắt đầu nằm xuống ngủ tiếp.

” Hazzzzz, uống rượu say quá chắc nghe nhầm chứ gì, hazzzzzzz….”

Đang nằm ngon giấc yên lành thì lại thêm một lần nữa có tiếng động dưới gầm giường của hắn ta đang ngủ.

Xột xoạt…..xột….xoạt….

” Này mấy con mèo, con chuột quỷ quái kia mày có biến mẹ đi không để cho ông ngủ nào mày cứ phá giấc ngủ của ông là sao hả….”

Bực mình vì âm thanh khó chịu đó thế ông cứ ngỡ rằng là do mèo chuột gây ra cho nên ông không bận tâm tới mà chỉ nói ầm lên trong sự bực tức.

Âm thanh ấy vẫn cứ thế tiếp tục phát càng lúc mỗi càng lớn ra khiến cho hắn ta nổi giận, bắt đầu thì ông ta ngồi dậy rồ lòm còm từ từ chúi đầu nhìn xuống dưới gầm giường kiểm tra thì…..

” Sao dượng chưa ngủ đi………. ở dưới đây lạnh lắm dượng ơi,….”

” A…..a……a….a… cái quái gì thế này !!!”

Ông hét toáng lên trong sự sợ hãi tột cùng vì cái âm thanh đó do linh hồn của Sơn đang ngồi dưới gầm giường cào đất liên tục nhoẻn miệng cười chào hỏi ông, trông với thân hình gầy gò trắng toát xanh xao, cùng với đôi mắt trợn trắng máu chảy thành dòng hai bên hàng là một hình ảnh kinh dị và đáng sợ trước mặt của hắn ta.

” a……a…….hộc……hộc….”

Ông giật mình thức dậy bất ngờ vì những gì vừa cảm nhận trải qua đó chỉ là một giấc mơ.

Hộc…..hộc…..

” Đó chỉ là giấc mơ thôi, mà sao nó giống quá vậy trời….”

Ông ngồi dậy thở hì hục mồ hôi chảy ướt đầm đìa cả người, và vẫn còn ngồi đó hoảng hốt và suy nghĩ lại ác mộng vừa xảy ra.

Rồi cứ thế mấy đêm liền ngày sau thì đêm nào ông ta cũng bị những giấc mơ đó ám ảnh tới nỗi mất ngủ, tinh thần bấn loạn và lo lắng.

Thế rồi cho đến một ngày vì ông không chịu nổi được nữa cho nên đã nhờ tìm tới thầy mo giải trừ giúp thoát khỏi vong hồn của Sơn để ông ta không còn mong muốn nhìn thấy vì ám ảnh nữa.
______________

Nửa đêm hôm đó ông cha dượng vì bị những giấc mơ ám ảnh đó trổi dậy thêm một lần nữa, khiến đến nỗi làm cho ông ta phát khiếp sợ mà mở tung cửa bỏ chạy như bị ai đó đuổi rồi ông ta chạy thẳng đến nhà lão thầy mo mà ông ta đã tính đến trước đó để cầu mong giúp đỡ.

Vừa đến nơi hẳn ta gõ cửa ầm ĩ.

Ầm….ầm…..ầm!!!!

” Thầy ơi mở cửa cho con, nhanh đi thầy có chuyện rồi cứu con với…..ầm ầm….!!!”

Ông thầy mo nghe được thì bắt đầu tỉnh giấc ngồi dậy than phiền.

” Hazzzz đúng thiệt là không biết thằng nào nữa đêm khuya lơ khuya lắc mà lại gọi mình dậy vậy trời, hazzzzz….”

Vừa nói lão thầy vừa bước ra cửa mở cửa ra để xem ai là người tìm mình vào lúc này.

Két……két….!!!!

” Thầy mở cửa rồi ! May quá ! Thầy giúp con đi thầy !!! ” (hắn ta hối hả nói )

“Hừm (ông ta nheo mắt nhìn) Thằng Minh xóm trên đây mà ! Nửa đêm khuya lơ khuya lắc mà mày cũng không muốn cho tao ngủ yên được nữa hả, có gì sau ngày mai không qua đây là nói chuyện sau bây giờ lại đi qua ngay cái giờ này hả mày ?! ”

“Thầy ơi ! Cứu con đi thầy ơi, con sợ lắm rồi thầy…..thầy làm ơn giúp dùm…. con đi thầy ơi con bị ma……theo ám ảnh con !!!! ”

“Ma…. à ! Để tao coi ! ”

Ông thầy mo nhìn ngang qua một lượt cơ thể béo mập của hắn ta, rồi nhìn ra sau lưng hắn. Bất chợt, vẻ mặt ông ta tỏ ra bất ngờ khi nhìn ra phía sau của hắn.

“Đứng im đó ! Chờ tao một lát ! Từ đây tới lúc tao xuống là cấm động đậy !! Nhớ chưa !! Chờ tao !!!! ”

Ông ta nói nhanh với hắn rồi hớt hải quay lưng lại, chạy vội vào trong nhà rồi lục lọi gì đó. Sau một lúc, ông ta chạy nhanh ra đồng thời cầm theo trên tay một mảnh giấy nhỏ màu vàng.

“Ngay khi tao đốt tờ giấy này thì mày mau chạy vô trong đây ! Nghe chưa ?! ”

“Dạ ! Dạ ! Con nghe rồi ! ”

Ông ta nhanh chóng chấp hai tay lại rồi quay tờ giấy một vòng quanh cổ tay, miệng lẩm bẩm đọc gì đó như thần chú ma mị không thành tiếng.

Rồi chợt nhiên….

Phừng !…..

Tờ giấy bốc cháy rồi ông ta ném nhanh về phía trước, đồng thời kéo tay tên cha Dượng vào nhà rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

Sau khi khóa chốt cửa lại, ông ta quay sang hắn với vẻ mặt nghiêm túc, nói :

“Mày vô đây tao có chuyện cần hỏi gấp !! ”

Ông thầy đi vào trong, thắp nén nhang trên bàn lên rồi quay sang đốt cái đèn dầu nhỏ bênh cạnh, ánh sáng nho nhỏ đã làm hé lộ ra một không gian ” ma mị ” tâm linh trước mắt.

Ông thầy nói rồi chỉ tay vào cái ghế ở trong nhà. Sau khi cả hai đã ngồi xuống thì ông mới mở lời trước :

“Kể tao nghe đi ! Chuyện gì đã xảy ra đến với mày, Tại sao lại có vong nhi theo mày như thế được chứ, vong nhi là ma con nít nó chỉ thích đùa giỡn với người ta thôi chứ ít khi nào mà theo ám ảnh người ta như thế trừ khi mày mang thù oán với nó!!!! ” (Vẻ mặt ông đanh lại, mang đầy vẻ nghiêm nghị )

Trước hoàn cảnh lực bất tòng tâm, hắn đành phải kể hết tất cả mọi chuyện tàn ác mà hắn đã làm ra cho ông thầy nghe..

Sau một hồi ngồi gật gù nghe hết câu chuyện, ông chỉ biết thở dài đưa mắt nhìn chăm chú.

“Việc này tao từ chối ! Mọi chuyện đều do mày gây ra hết, chuyện nó đến trả thù vốn chỉ là chuyện thời gian mà thôi ! Mà đằng này mày còn muốn tao khống chế nó, làm cho nó biến mất thì quá ư là nguy hiểm. Mặc dù tao có thể, nhưng Tao không muốn phạm đạo tốt nhất nghiệp ai nấy trả, đừng bắt buộc tao làm như thế….. ”

“Con xin thầy mà thầy, chỉ cần làm nó hồn tiêu phách tán là được thôi mà. Con không muốn nó ám ảnh con nửa, mới bắt đầu là đã như thế này thì nếu còn nhiều ngày nữa về sau nữa thì sao con sống nổi ! Con xin thầy, con hứa là khi xong thì con sẽ trả công hậu hĩnh mà, Con quỳ lạy cầu xin thầy luôn đó giúp dùm con đi thầy ! ” (Hắn ta van nài)

“Thiệt sự thì tâm ta không cho phép làm việc đó, hazzz chuyện này tao khó xử vì nếu làm cho linh hồn kia tiêu biến thì chuyện này mất nhân tính lắm, tao….không làm…..” ( ông thầy thở dài )

“Thầy vốn là thầy pháp giỏi nhất vùng này mà. Không lẽ chỉ có việc phong ấn hay làm tiêu biến một vong hồn lại quá khó với thầy sao ?! Với lại chuyện này chỉ có con với thầy biết, con không nói, thầy không nói thì ai mà biết nổi ! Vả lại con hứa là sẽ trả công hậu hĩnh mà !!! Mong thầy giúp !! ” (Hắn dùng mọi thứ để làm ông thầy mo phải xiêu lòng)

“Chuyện này….. ”

Ông thầy ngần ngại.

“Mong thầy giúp con đi mà…… ”

“Hm…. Thôi được rồi, tao sẽ giúp ! Miễn mày đừng quên những gì mày đã hứa thì tao sẽ làm ! ” ông thầy nghiêm nghị chỉ tay vào mặt lão cha dượng.

“Dạ ! Con cảm ơn thầy nhiều lắm ! Con hứa sẽ trả công đầy đủ mà,…!!! ” (Hắn mừng rỡ ra mặt )

“Biết vậy thì tốt ! Giờ tao phải nhanh qua đó nhằm xử lý giúp mày vậy ! ”

Sau đó, hắn và ông thầy mo đã nhanh chóng đến nơi cần đến.

Ngay sau vừa bước chân qua khỏi ngưỡng cửa ngôi nhà, ông thầy mo hướng mắt ngắm nhìn xung quanh căn nhà từ trong ra ngoài quyết liệt.

“Quả đúng như tao đoán, nhà mày đầy âm khí, đã vậy mày còn thu hồn của thằng nhóc đó về mà không xem xét kỹ nữa ! Haizzz! Tao khá mệt rồi đây, sự thù hận của nó chắc bây giờ cũng mạnh ghê gớm lắm đây, hazzzz,tao sẽ cố…”

” Bây giờ việc trước tiên là mày nên đeo cái vòng tay gỗ này vào trong bên người để phòng tránh nạn tạm thời….trong lúc từ đây đến ngày mai, với lại ngày mai cũng là ngày tốt thì bắt đầu vào đêm ngày mai, đúng giờ thì tao sẽ đến lập đàn giúp mày….thôi tao về đây……trời sắp sáng mẹ nó luôn rồi….”

Vừa nói ông thầy vừa đưa từ trong chiếc túi vãi mỏng của mình ra một cái vòng gỗ được chạm khắc tinh xảo rất đẹp rồi đưa cho ông cha dượng đeo vào ngay lập tức.

Dặn dò xong xuôi thì ông thầy xin lùi bước về nhà còn lão cha dượng thì cứ cảm ơn rối rít không ngừng vì đã đạt theo ý nguyện.

Ha…ha…..ha…..ha…

Sơn à, Con giỏi lắm, con chẳng khác gì con gái mẹ của con, hứ dám chống tao với có ý định hại tao hả Lần này mày không còn đường thoát ở đâu Sơn à, Mày tính đâu bằng tao tính, ha…..ha…..ha….”

———————-

Ò ó o……

Lại thêm một ngày mới nữa trên vùng quê đầy yên bình…….

Tại nhà của Hoàng

Vẫn như ngày nào cứ sáng sớm là, cậu lủi thủi một mình ra ngoài ở bên mé hiên nhà có chiếc xích đu gỗ rồi cậu ngồi ở đây một mình im lặng mặc kệ những người trong gia đình mình đang làm gì xung quanh bận rộn chả quan tâm tới cậu

Với khuôn mặt chán chường, cậu cứ nhìn xung quanh một cách mông lung cùng với những tiếng thở dài

“Tại sao mọi chuyện lại xảy đến với mình ngay trong lần về quê đầu tiên chứ, mọi thứ thật quá sức với mình. Giờ mình chỉ muốn gặp và nói chuyện thằng Sơn còi thôi mà cũng chẳng thể được nữa. Tại sao chứ ? Mình có làm gì đâu mà lại phải bị cấm túc thế này ?! ”

Với mớ suy nghĩ lộn xộn mà không hề có câu trả lời trong đầu cậu hiện giờ, nó chỉ khiến cho cậu ngày càng chán chường thêm.

Chợt, có tiếng nói ở đâu đó vang lên

“Hoàng, con có đó không ?! ”

“Hửm ! Giọng nói này ? Chẳng lẽ ? ”

Cậu quay ngoắc 180 độ về phía tiếng nói. Quả như dự đoán, tiếng nói đó là của bà lão.

“Bà ơi ! Con ở đây !!! Đây ! Đây ! ”

Cậu cố hô to một mức vừa đủ, đồng thời vẫy tay để thông báo cho bà biết là cậu đang ở đây

Sau một lúc ngó nghiêng xung quanh thì bà lão bước lại gần cậu

“Con khỏe chưa vậy Hoàng ?”

“Con khỏe rồi bà, bà ngồi đây đi ! ” (Cậu nói rồi chỉ tay sang chỗ xích đu còn trống chỗ kế bên mình)

Bà nhanh chóng lại đó rồi ngời xuống cạnh cậu.

“Con khỏe chưa mà nãy thấy có vẻ chán chường thế ? ”

“Con khỏe rồi bà ạ. Nhưng mà giờ con bị cấm túc rồi bà ơi, không đi đâu được hết nên con thấy nó chán lắm ! ”

“Thôi ! Dù gì ba mẹ cũng muốn tốt cho con, không muốn gặp nguy hiểm nên đành phải cấm túc con thôi. Con đừng có giận ba mẹ con ”

“Con đâu có giạn ba mẹ con đâu. Nhưng mà thật sự không được đi đâu hết thì nó chán lắm bà ơi ! Chán không chịu được luôn á ! ” ( Cậu than thở)

“Thôi ông, lớn rồi, có phải con nít mà than với thở. À mà bà có chuyện này muốn hỏi ? ”

” Bà cứ hỏi đi ! ”

“Hồi lúc trước, lúc bà nhờ con để gọi Sơn á ! Con có thể cho bà nghe hết những gì con nhớ lúc đó không ?”

” Hmm, để con nhớ xem….. Con nhớ là lúc đó con ở trong một căn phòng nhỏ, rồi thằng Sơn tới, nói con là mượn mượn cái gì đó thì phải, xong rồi nó kêu con đi ra. Nhưng con chưa kịp tới cửa thì bị cái gì đẩy mạnh ra phía cảnh cửa, rồi bụp, con tỉnh dậy trên giường. Con chỉ nhớ được nhiêu đó thôi bà ơi ! ”

“Vậy à ! Bây giờ bà hiểu hết mọi chuyện rồi ! ”

Mặt bà lão đanh lại sau một hồi suy nghĩ những gì mà Hoàng nói. Còn về phần Hoàng, cậu vẫn còn khó hiểu khi bà lão đột nhiên nói hiểu, hiểu cái gì cơ chứ ?!

“Bà ơi ! Bà nói bà hiểu ?! Bà hiểu gì vậy ?! ” (Cậu quay bà lão và hỏi)

Bà nghe thế, bèn quay sang cậu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc và nói với cậu rằng.

“Hoàng à, con liệu có muốn biết chuyện gì đã xảy ra với thằng Sơn bạn con không ? Con muốn biết tại sao con bị thương nặng trong khi cả bản thân cũng chẳng nhớ được gì không ? ”

Với vẻ mặt nghiêm túc khác xa so với thường ngày của bà, Hoàng bắt đầu cảm thấy hơi lo lắng nhưng khi nghe bà đề cập đến vấn đề của Sơn thì mọi sự lo lắng đã vô tình biết mất mà thay vào đó là sự tòm mò cùng với quyết tâm giải quyết tất cả

“Bà biết chuyện Sơn sao ?! Bà kể cho con nghe đi bà ?! Hiện nó đang ở đâu ?! Nó ra sao vậy bà ?! Bà kể cho con nghe đi!!!!” (Cậu hớt hãi hỏi bà lão đến mức suýt cắn trúng cả lưỡi)

Thôi Từ từ chúng ta sẽ giải hết tất cả những câu hỏi của con nhé, Sơn bây giờ cũng đang thất lạc rồi bà cũng cố gắng tìm lắm đây, con có muốn đi tìm Sơn với bà không có con thì chắc chắn sẽ tìm được mà bà tin là như thế

Sơn ngần ngại và ngạc nhiên vì câu trả lời của bà lão.

“Dạ được chứ, con sẽ đồng ý về chuyện này vậy bà có đi ngay bây giờ không…??”

Bà lão trả lời :

” Cháu trai của ta à, chúng ta không thể nào đi vào ngay bây giờ được vì gia đình con đang không cho phép con đi mà, vậy tối nay có được không vậy hả cháu “.

Cậu bắt đầu ấp úng :

“Dạ…..Dạ…..Dạ…… tại sao giờ này đi không được mà phải tới đêm khuya mới đi được vậy bà, giờ đó chắc không đi được bà ơi….”

Bà lão và Hoàng với cuộc trò chuyện cứ chần chừ mãi đến cuối cùng thì Hoàng cũng chịu đồng ý và hẹn bà lão vào đêm nay để bắt đầu chuyến hành trình tìm lại người bạn của mình thêm một lần nữa mà không hối hận, cậu nói với bà rằng đợi tối nay đợi cả nhà ngủ hết thì cậu sẽ tìm đến nhà của bà lão
____________

Trời bắt đầu bóng tà tà, xế chiều dần dần trong cơn hoàng hôn nhẹ nhàng cùng với gió thổi vi vu kết thúc một ngày nắng đẹp đẽ.

Khi trời bắt đầu tối hẳn thì cũng chính là lúc tại nhà của ông cha dượng đang diễn ra một buổi lễ tâm linh do ông là người làm chủ.

Hiện tại bây giờ ông thầy mo đang bắt đầu chuẩn bị mọi thứ để làm theo yêu cầu của ông cha dượng, rồi cuối cùng mọi thứ cũng chuẩn bị xong xuôi, thời khắc sắp bắt đầu đã đến.

Hôm nay ông thầy mo mặc một chiếc áo dài màu xám xịt, xung quanh chiếc áo được họa tiết nhiều con vật dị dạng đủ thứ màu sắc lòe loẹt và điểm nổi bật nhất chính là cái hình bát quái nằm ở đằng sau lưng chiếc áo, nhìn trông rất cổ trang và ma mị.

Xung quanh ngôi nhà của lão cha dượng bây giờ đèn bật sáng toang từ trước ra tới sau, mâm cúng bày la liệt, ở bên vách tường nhà ông thầy còn cho lão cha dượng dán lên đó những hình thù kỳ quái và những hình ảnh của các bậc tu tiên thần thánh rất lạ lẩm.

Nào là nhang, đèn khói nghi ngút, hoa quả, và các vật dụng dành cho việc làm tâm linh mà chỉ ông thầy biết sử dụng.

Đang say sưa đưa mắt nhìn ông thầy làm việc thì lão cha dượng mới bước lại gần hỏi nhỏ :

” Ủa thầy, sao tự nhiên mình lại chuẩn bị thêm 4 mâm thức ăn nhỏ để xung quanh nhà vậy thầy.”

Lão cha dượng thắc mắc.

Ông thầy nghiêm nghị nhìn hắn rồi nói một cách nghiêm túc :

” Mày biết cái gì mà nói, mày biết làm như thế để cô hồn Dạ quỷ xung quanh tứ phương ở đây ăn uống để tránh làm phiền trong lúc tao đang làm việc nghe chưa, à quên nữa, một lát tới giờ mày lo mà đốt nhang cúng hết bốn cái mâm này cho tao nha, mày cứ tựa như cúng cô hồn mày đó là được rồi.”

” Mà cho tao hỏi cái…..xác….. của nó đâu !!!”

Câu hỏi chớ trêu bất ngờ ập vào tay của lão cha dượng khi ông thầy hỏi.

Ông cha dượng bắt đầu sửng sốt ngạc nhiên rồi ấp úng trả lời:

Dạ…… Dạ……Dạ Cái……cái…..xác nào thầy ?”

” Còn cái xác nào nữa, cái xác của cái thằng nhỏ vong nhi theo mây đâu, mày đừng có giấu tao, tao thừa biết mọi chuyện gì đang diễn ra, tranh thủ mày khai thiệt còn làm nhanh lẹ cho xong mày mà còn chậm chạp là tao bỏ đi về nha.”

” Rồi… rồi Dạ, nó hồi mấy năm trước con chôn nó rồi giấu ở ngoài vườn chuối ở đằng sau này nè, chắc bây giờ thân xác của nó chắc cũng rã rời hết rồi thầy ơi.”

Lão cha dượng ghé sát tai nói thầm với ông thầy mo.

” Thôi được rồi, chuyện bây giờ để tao kêu hồn nó về đây để bắt nó lại, trước tiên là một chuyện sau đó tới ngay cái chỗ mày chôn nó để phong ấn nó lại nhằm trấn yểm nó ở lại một chỗ không đi đâu được rồi theo thời gian hồn nó tự tiêu phát tán vì không siêu thoát được “.

Keng……keng…keng

. Bây giờ chiếc chuông gió treo trước cửa nhà của ông cha dượng do ông thầy sắp đặt trèo lên trước đó bắt đầu run lên bần bật vì những cơn gió lạ thổi vào, và dường như đó là một mình điềm báo gì đó của ông thầy chuẩn bị cho buổi lễ báo hiệu bắt đầu.

” Cuối cùng thời khắc này cũng đã đến, làm nhanh nhanh kẻo hết giờ lành của tao là khỏi làm ăn gì được nữa hết đó.”

Bắt đầu ông thầy chắp tay đưa lên trán khấn vái gì đó lẩm bẩm, đồng thời ông vừa đốt ba nén nhang quơ 3 vòng xung quanh ngôi nhà rồi nhanh chóng đưa tay cấm lên bát hương để sẵn ở trên bàn cúng.

Rồi ông thầy quay sang ba hướng khác nhau váy lại khẩn thêm gì đó rồi tiếp theo ông thắp sáng 6 ngọn nến có dán hình gì đó được viết bằng chữ tàu ở trên bàn được xếp theo hình tròn lên, sẵn tay ông cầm đĩa gạo muối lên rồi ném xung quanh tứ tung vung vải khắp cả nhà từ trước ra tới sau cùng với những điệu múa lạ lùng kỳ quái của ông thầy đang làm.

Sau khi làm xong những động tác đó bắt đầu ông lấy ra một một bài vị, một tấm hình thẻ của Sơn do cha dượng cùng cấp cho ông thầy trước đó cùng với chiếc đồng thiếp nhỏ mà do ông lấy ra từ trong cái túi vải của mình.

” coong……..coong……..coong……..coong….”

Hỡi hồn đang ở phương nào…

Nghe thầy triệu lệnh mau mau đáo tràng

Về đây hết uất ức lầm than

Nghe thầy triệu lệnh mau mau trở về

……. ông thầy liên tục đọc những câu đó rồi đồng thời gõ cả chiếc đồng thiếp cùng một lượt với nhau khiến cho âm thanh vang vọng lên cả một vùng nhỏ khắp cả ngôi nhà rất chói tai.

Lão cha dượng Bây giờ ở trong lòng của hắn vừa vui lại vừa sợ, lão cầu mong rằng những gì lão làm ra là phải theo như mong muốn và không muốn những gì đã xảy ra đến với mình mà chỉ riêng một mình lão biết.

Làm như thế một hồi thì không thấy có động tĩnh gì thì lão cha dượng mới bắt đầu nghi ngờ thắc mắc hỏi :

” Ủa thầy…..có được không mà sao….. con thấy không có cái gì hết trơn vậy !”

Ông thầy nghe vậy cao mặt quay sang liếc nhìn.

” Cái gì cũng phải từ từ chứ….nãy giờ tao kêu gọi hoài mà sao không thấy nó đâu hết, và dường như tao cảm thấy có một ma lực nào đó đã gọi nó về trước tao rồi thì phải, vì nãy giờ nhang sắp tàn rồi mà 6 ngọn đèn của tao nó cứ lim dim chứ không chịu cháy bừng nữa, với lại mày có đứa đúng hình của nó không vậy sao gọi hoài mà chẳng thấy nó đâu vậy hả…

???.

” Thầy nói sao…. vậy,con đưa cho thầy là đúng hình của thằng Sơn luôn đó chứ không sai lệch vào đâu một chút xíu nào hết trơn á, hay là thầy không biết làm…….”

Nói xong dứt câu thì bắt đầu 6 ngọn đèn bỗng vụt tắt bất ngờ mà không có một tý gió hay có tác động nào làm cho nó phải tắt khiến cho ông thầy mo và lão cha dượng sửng sốt phát hoảng hốt.

” Thôi không xong rồi, có người đang gọi cho nó về…..nhanh chuẩn bị bắt nó, mau mau……nhanh…..nhanh trục nó về gấp.kẻo mất cơ hội, còn mày lại mở cái hộp kia ra lấy cho tao 15 bức tượng nhỏ mà tao đã để sẵn ở trong đó đem lại đây nhanh lên.

Ông thầy hối hả.

Lần này ta phải làm cách khác……. không xong rồi sắp hết giờ lành rồi….. phải nhanh hơn nữa mới được

” HỠI ÂM BINH………”
…………..

Truyện ngắn kinh dị Vùng quê nhỏ – Tác giả Trung Nghĩa Võ
4.6 (92%) 17 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngắn: NGOẠI TÌNH - Bùa Yêu Tác giả: Du Phong Vân

Truyện ngắn: NGOẠI TÌNH – Bùa Yêu Tác giả: Du Phong Vân

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện: …