Home » Tiểu Thuyết » Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Đoạn 4

Chúng tôi đặt chân đến thành phố Kyoto – Nhật Bản vào một buổi chiều nắng đẹp.

Khung cảnh cổ kính ở nơi đây quá sức yêu kiều sinh động, cũng vô cùng nồng đượm dấu ấn của cố đô xưa cũ. Những ngôi đền tuyệt đẹp soi bóng bên mặt hồ an tĩnh, những cây cổng đỏ rực rỡ dài dẫn lên đền Fushimi Inari Taisha thờ thần Inari. Tất cả đều đẹp đẽ đến mức khiến bất cứ người nào đến đây đều phải ghi lòng tạc dạ.

Chúng tôi đến một khách sạn hạng sang ở trung tâm thành phố để nghỉ lại. Cũng may, Quân không vô liêm sỉ đến mức để tôi ở chung một phòng để chứng kiến cảnh ân ái hoan lạc của mình, cho nên anh thuê hai phòng. Một phòng đôi và một phòng đơn, tôi ở phòng đơn.

Nhận phòng xong, tôi thay một bộ đồ thoải mái rồi tự mình ra phố đi dạo. Thật lòng mà nói, mùa thu ở đây rất đẹp, cũng yên bình đến mức say lòng người, bởi thế cho nên tôi cứ lang thang hết con phố này đến con phố khác, mải mê ngắm hoa anh đào đến mức quên cả không gian, thời gian. Mãi đến khi trở về đến được khách sạn thì trời cũng đã tối rồi.

Loading...

Lúc vừa mở cửa phòng ra, trong đó đột nhiên xuất hiện một đốm lửa lập lòe khiến cho tôi sợ hãi đến nỗi trái tim muốn bắn lên tận cổ họng. Vừa định quay đầu bỏ chạy thì một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên:

“Quay lại đây”

Nghe giọng của Quân, bước chân tôi lập tức dừng lại. Khi mắt đã bắt đầu quen với bóng tối rồi, tôi mới nhận ra là: ánh lửa lập lòe ban nãy hóa ra là phát ra từ điếu thuốc trong tay anh.

Tôi rón rén vươn tay bật đèn điện trong phòng lên, thấy anh đang ngồi lặng lẽ trên sofa lớn trong phòng, ở bàn trà trước mặt có một gạt tàn chứa rất nhiều mẩu đầu lọc thuốc…có lẽ là Quân ở đây chờ tôi rất lâu rồi.

“Anh…tìm tôi ạ?”
“Đi đâu?”
“Tôi đi…ra…ngoài”
“Tôi có cho cô đi?”

Nghe ngữ khí của anh bắt đầu trở nên đáng sợ như vậy, trong lòng tôi thật sự đã run lắm rồi. Tôi vốn nghĩ anh và cô gái kia ở chung một phòng, nhất định sẽ rất “bận rộn”, thêm vào đó, chắc cũng không có ai thèm để ý đến mình, cho nên mới tự tiện đi như vậy. Không ngờ lại thành ra chọc tức anh rồi.

Tôi cúi xuống nhìn chằm chằm đôi giày cũ của mình, lí nhí trả lời:

“Xin lỗi…Tại ở đây đẹp quá, cho nên tôi….”

Anh hờ hững dụi mẩu tàn thuốc còn lại xuống bàn, sau đó đứng dậy, lãnh đạm đi đến phía tôi:

“Kể từ bây giờ, không được sự đồng ý của tôi, cô không được phép ra khỏi phòng này nửa bước”.

Nói xong, Quân không buồn nghe tôi trả lời lại mà lạnh lùng mở cửa đi thẳng. Vài giây sau, chốt cửa cũng đột nhiên kêu lên: “Tạch” một cái.

Nghe âm thanh này, trong lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy chột dạ, tôi lao đến cố xoay xoay tay nắm cửa, cố níu kéo một chút hy vọng nhưng dù có xoay thế nào thì cửa cũng mở không được. Có lẽ là đã bị khóa trái ở bên ngoài rồi.

Mẹ kiếp, có cần phải đối xử với nhau tàn ác như thế không???

Tôi ôm một bụng tức chán nản quay vào trong phòng, sau đó lấy đồ đi tắm. Khi tắm xong, nhìn đồng hồ đã thấy bây giờ cũng gần mười giờ đêm rồi. Lúc ở trên máy bay, tôi chỉ ăn đúng một cái humberger, cả buổi chiều lại tốn biết bao nhiêu calo để đi bộ, thành ra bây giờ cái dạ dày lại bắt đầu kêu réo ầm ỹ, đói đến mức hoa mắt chóng mặt.

Tôi đến tủ lạnh, vốn định lấy một chai nước lọc uống để cầm hơi, không ngờ khi vừa mở cửa tủ ra đã thấy một suất Doughnut sữa đậu nành to bự.

Khi ấy, đầu óc tôi vì đói cho nên mụ mẫm đến mức cứ nghĩ đồ ăn này là của khách sạn tặng Free cho khách đến thuê phòng. Mãi đến tận sau này, khi được quay lại Nhật Bản du lịch một lần nữa, tôi mới biết hóa ra không phải vậy… Mà đó là đồ ăn của một người chuẩn bị sẵn cho tôi!!!

***

9 giờ sáng hôm sau, Vân Mộc Kiều đem chìa khóa đến, mở cửa phòng cho tôi.

Cô ta đứng khoanh tay tựa vào cửa, khóe môi khẽ cong lên khinh bỉ: “Đồ nhà quê rác rưởi, đã vướng chân vướng tay rồi còn báo hại người khác phải đi tìm”

Tôi coi như không nghe lọt tai bất cứ lời nào của cô ta, tầm mắt chỉ tập trung nhìn xuống đường phố Kyoto qua khung cửa sổ, Vân Mộc Kiều thấy thái độ của tôi như vậy bèn bực tức xông đến, vứt vào mặt tôi mấy bộ quần áo:

“Mặc vào”. Cô ta nghiến răng: “Mày ăn mặc nhếch nhác bẩn thỉu như vậy, không sợ làm mất mặt anh ấy à?”

“Không liên quan đến cô”
“Tùy mày thôi, anh Quân nói chút nữa ra ngoài, mày đi cũng được, không đi cũng được, chẳng liên quan đến tao”

Nói xong, cô ta lại ngúng nguẩy xoay người bỏ đi. Tiếng cửa vừa khép lại, tôi vô thức cúi xuống nhìn mấy bộ quần áo vương vãi trên nền đất. Chỉ nhìn sơ qua nhãn mác cũng biết đó là những hãng thời trang đắt tiền, đồ đáng giá như vậy…có lẽ là Quân mua cho tôi.

Tôi mặc dù không thông minh gì nhưng có dùng ngón chân để nghĩ cũng đủ biết rằng: kết hôn với tôi vốn đã không môn đăng hộ đối, tôi ăn mặc quê mùa như vậy lại càng không tương xứng hơn. Bởi vậy, để tránh tự làm mất mặt mình, anh mới bắt buộc phải mua cho tôi những bộ quần áo hàng hiệu như vậy.

Tôi nén lại mặc cảm thân phận vào trong lòng, thở dài một hơi, sau cùng vẫn vào phòng thay đồ Vân Mộc Kiều đưa đến rồi lẳng lặng ra khỏi cửa. Khi tôi xuống sảnh chờ của khách sạn thì đụng mặt anh cùng cô ta ở đó.

Thấy tôi, ánh mắt thâm trầm như nước của anh bỗng nhiên lóe lên vài tia ngạc nhiên rồi lại rất nhanh dùng sự lãnh đạm che đi. Vân Mộc Kiều cũng khẽ lườm tôi một cái, tuy nhiên giọng nói vẫn giả lả ngọt ngào:

“Chị An, nhanh lên, chúng ta đi thôi”

Tôi len lén liếc nhìn sắc mặt của chồng mình, thấy anh không nói phản đối, cũng không đồng tình, tóm lại cả khuôn mặt không biểu lộ ra cảm xúc gì cả. Tôi biết, tập đoàn Diên Kính nổi tiếng như vậy, nếu để vô tình để phóng viên bắt gặp Quân đi với một người phụ nữ khác, nhất định chuyện này sẽ rất ầm ỹ. Dù gì tôi cũng là vợ hợp pháp của anh, vẫn nên đi theo chồng thì tốt hơn.

Nghĩ vậy cho nên rút cục tôi cũng đành đi theo hai người họ.

Chúng tôi đến công viên Maruyama để xem lễ hội ngắm hoa anh đào. Lúc đến nơi, khách ở đây đã đông chật kín chỗ ngồi, tuy nhiên có lẽ do Quân đã đặt trước bàn cho nên chúng tôi dù đến trễ nhưng vẫn được sắp xếp ngồi ở vị trí trung tâm của rừng hoa, nơi đẹp nhất để ngắm hoa anh đào xinh đẹp.

Hôm qua tôi đã đi qua nơi này rồi, dù rất muốn vào nhưng không có nhiều tiền trong người, cho nên chỉ dám lặng lẽ đứng ở bên ngoài nhìn vào mà thôi. Không ngờ hôm nay anh lại vô tình đưa tôi đến đây.

Phục vụ đem ra ba ly trà Sencha, ba đĩa Matcha Nama Chocolate nho nhỏ. Vân Mộc Kiều ngồi bên cạnh anh, tôi ngồi ở phía đối diện. Khi tôi đang mải mê ngắm cách pha trà của người Nhật thì cô ta ở phía bên kia đã uốn éo nói với anh:

“Anh…người ta thích ăn mattcha”
“Tự ăn đi”

Không hiểu sao, khi nghe Quân trả lời như vậy, tôi lại cảm thấy có chút vui vui trong lòng, khóe miệng không kìm được, khẽ cong lên. Hai người yêu nhau cũng được, mà ghét nhau cũng xong, nhưng thứ khiến tôi cảm thấy buồn nôn nhất chính là điệu bộ suốt ngày ẻo lả nhõng nhẽo của Vân Mộc Kiều.

Vẫn biết vẻ ngoài của chồng tôi vô cùng xuất sắc, khi anh bước vào đây, đã có vô số cô gái phải ngoái đầu lại nhìn. Khách quan mà nói, nếu tôi và anh không hề có mối quan hệ gì thì có lẽ chỉ cần lần đầu gặp nhau, tôi cũng sẽ xiêu lòng trước anh rồi. Bởi vậy, Vân Mộc Kiều cố tình thể hiện như vậy, chẳng qua cũng chỉ là muốn khẳng định mình mới là bạn gái của anh mà thôi.

Vân Mộc Kiều nhìn thấy tôi cười như vậy, ngay lập tức bực dọc quăng một ánh mắt sắc lẹm về phía tôi, sau đó lại ôm cánh tay anh, tiếp tục nũng nịu:

“Anh đút cho em ăn đi”

Không biết có phải nụ cười khi nãy của tôi đã lọt vào mắt anh hay không, Quân chỉ nhíu mày liếc tôi một cái, sau đó cũng chậm rãi cầm miếng matcha ở trên bàn lên, đưa lên miệng Vân Mộc Kiều.

Trông thấy cảnh này, cơn buồn nôn của tôi từ dưới bụng lại cuộn lên. Trong lòng thầm cảm thán: thật mất hết cả hình tượng nam chính soái ca, đẹp trai như thế mà thích làm mấy chuyện sửu nhi không thể nào mê nổi.

Tôi giả vờ đặt ly trà xuống bàn, sau đó lên tiếng: “Tôi ra ngoài kia mua một chút đồ, sẽ quay lại ngay”

Vân Mộc Kiều nét mặt rất hả hê sung sướng, vênh mặt nhìn tôi: “Chị đi cẩn thận nhé, bọn em ở đây chờ chị”

Tôi gật gật đầu, sau đó xỏ giày, chuồn lẹ.

Ra khỏi vườn anh đào, tôi rẽ vào một cửa hàng tiện lợi ở gần đấy, mua mấy thỏi socola. Thật ra mấy ngày này dì ghẻ của tôi đang ghé thăm, đau bụng khó chịu không sao kể xiết, lúc nãy matcha kia có socola trắng, vốn định ăn một chút cho đỡ đau bụng, nhưng không ngờ nhìn cảnh tượng hai người kia ân ân ái ái, tôi không thể nào nuốt trôi nổi một miếng.

Trước kia ở công ty tôi có một đồng nghiệp người Nhật, anh ấy lại rất thường xuyên nói chuyện với tôi, cho nên tôi có biết một chút ít tiếng Nhật. Ở cửa hàng tiện lợi, tôi chọn xong mấy thỏi socola, vừa tới quầy thanh toán thì gặp chuyện.

Giờ này mọi người đang tập trung ở lễ hội ngắm hoa anh đào nên đường phố rất vắng vẻ, trong cửa hàng chỉ có một mình tôi cho nên tên ông chủ biến thái kia thấy tôi, hai mắt liền sáng rực lên.

“Cô gái, mua socola hả?”
“Vâng ạ, chú làm ơn thanh toán giúp cháu”. Tôi cố gắng vận dụng tất cả những từ ngữ mình nhớ được để nói bằng tiếng Nhật.

Ông ta cười cười, sau đó vươn tay bấm nút gì đó, vẻ mặt cực kỳ không đáng tin. Lúc này, tôi mới để ý thấy ông ta ăn mặc cực kỳ săc sỡ, tóc tai cũng nhuộm màu rất nổi trội.

“Chờ một chút, tôi đi lấy tiền lẻ thối lại cho cô”
“Vâng”.

Nói xong, ông ta đẩy cửa quầy, đi qua phía tôi. Lúc ông ta đi lại gần, đột nhiên lại vươn tay nắm lấy eo tôi, dự định dùng cơ thể to lớn của mình để ép tôi vào trong quầy.

Lúc đó, tôi hoảng quá cho nên chỉ có thể hét lên, đẩy ông ta ra và bỏ chạy. Tôi chạy ra đến cửa, dù cố mở thế nào cũng không thể mở được. Lúc này mới biết, hóa ra động tác ấn nút lúc nãy của ông ta, chính là điều khiển khóa cửa lại bằng thiết bị từ xa.

Gã đàn ông to lớn với đôi mắt một mí nhiễm đầy sắc dục nhanh chóng bước lại phía tôi, khi ấy tôi không biết phải làm thế nào cho nên cứ vừa hét vừa chạy. Trong cửa hàng tiện lợi, hai người cứ đuổi bắt nhau như thế. Cho đến khi, tôi bị dồn vào một góc, không thể chạy đi đâu được nữa, tên biến thái kia mới thản nhiên tiến lại, cười hết sức thô bỉ:

“Cô gái bé nhỏ, lại đây, chúng ta chơi trò này nhé”

Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018
4.5 (89.17%) 24 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …