Home » Tiểu Thuyết » Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Đoạn 5

Đúng lúc tên biến thái kia vừa chạm đến người tôi thì bên ngoài có người đập cửa. Do tầm nhìn của tôi bị lão chủ tiệm che khuất cho nên chỉ có thể thấy một bóng người mờ mờ ở bên ngoài. Chỉ chưa đầy ba mươi giây sau, tiếng cửa kính vỡ choang truyền vào, vô số mảnh thủy tinh rơi xuống nền gạch phát ra vô số âm thanh đinh tai nhức óc.

Khi tôi còn chưa kịp định thần chuyện gì xảy ra thì tên người Nhật đã bị một lực rất mạnh lôi khỏi người mình, tiếp theo đó là những tiếng va chạm, tiếng người đánh nhau cực kỳ hỗn loạn.

Quân xắn tay áo sơ mi lên cao, bàn tay to lớn mỗi một quyền đấm vào mặt gã biến thái đều cực kỳ mạnh mẽ dứt khoát. Tên chủ cửa tiệm mặt mũi nhòe nhoẹt máu quỳ dưới đất, cứ chắp hai tay lại, lẩm bẩm:

“Moushiwake gozaimasen deshita”. (Xin lỗi trong tiếng Nhật).

Loading...

Sau đó, sợ Quân không nghe ra câu đó nghĩa là gì cho nên hắn lại chuyển sang nói: “Sorry, sorry, sorry”

Hắn cứ xin lỗi như vậy một hồi mà anh vẫn không chịu dừng lại, rút cục tôi đành phải chạy đến kéo tay anh ra, sau đó đứng chắn trước mặt tên người Nhật:

“Đừng đánh nữa, đủ rồi”

Lúc này, đứng ở đối diện nhau, tôi mới thấy vẻ mặt anh hiện tại cực kỳ đáng sợ, hai hốc Quân mắt đỏ ngầu, bộ dạng ngập tràn sát khí, tưởng như nếu tôi không kịp thời kéo anh ra thì hôm nay hôm nay tên béo kia nhất định không tàn thì cũng phế.

Bàn tay anh nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi đầy trên trán, dường như đang phải kiềm chế đến mức cực hạn. Qua một lát sau, anh bực tức chửi thề một tiếng:

“Mẹ kiếp”

Sau đó, nắm lấy cổ tay tôi, kéo đi.

Nếu không tính việc lần trước anh bóp cằm tôi đe dọa thì đây là lần đầu tiên chúng tôi đụng chạm vào người nhau, và cũng là lần đầu tiên tôi và anh thân mật đến vậy.

Quân cứ kéo tay tôi lôi đi giữa đường phố như vậy khiến cho bất cứ người nào cũng phải ngoái đầu lại nhìn. Thật ra tôi cũng không dám chắc họ nhìn bởi vì tò mò cảnh tượng lôi lôi kéo kéo này hay là cố tình quay đầu lại chỉ để ngắm anh.

Ở vị trí này, tôi có dịp quan sát kỹ bóng lưng của chồng mình. Thẳng thắn mà nói, anh có cơ thể rất đẹp, thân hình cũng rất cao lớn, tấm lưng rất có phom. Bất giác khi ấy trong lòng tôi lại xuất hiện cảm giác vô cùng kỳ lạ, đó chính là cảm giác muốn dựa dẫm tuyệt đối vào người đàn ông này. Bờ vai anh vững chãi, tựa như có thể chống đỡ cả một bầu trời cho tôi, bàn tay to lớn mạnh mẽ khiến cho tôi có cảm giác như anh là một người chồng rất đáng tin cậy.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng chột dạ, phải cố gắng ra sức lắc đầu mấy lần cho tỉnh táo lại. Anh là ai? Tôi là ai? Hôn nhân của chúng tôi là gì mà dám hy vọng sau này có thể dựa dẫm vào anh chứ? Anh mới chỉ cứu tôi có một lần mà tôi đã bắt đầu dao động như vậy rồi, thật là chẳng có tý tự trọng nào cả.

“Đau”. Đột nhiên sau khi lắc đầu xong, đại não tôi mới xuất hiện cảm giác đau ở chỗ cổ tay bị nắm, cho nên nhất thời không kìm được, miệng vọt ra một chữ “Đau”.

Nghe thấy tôi nói vậy, bước chân anh đột ngột dừng lại, sau đó dường như cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm, cho nên anh hơi bối rối buông tay tôi ra.

Cảm giác của con người tại sao kỳ lạ quá, lúc cổ tay tôi bị nắm thì cảm thấy đau, lúc anh buông ra rồi lại cảm thấy vô cùng trống trải, cảm giác như vừa mất mát vừa nuối tiếc một thứ gì đó. Tôi có phần hơi ngượng, ngập ngừng lên tiếng:

“Xin lỗi”

Quân hắng giọng mấy cái, vẻ mặt bối rối khi nãy cũng chuyển thành hờ hững như thường ngày, trả lời:

“Tại sao cô thích chạy lung tung như thế hả?”
“Xin lỗi…tôi chỉ muốn mua chút socola”
“Mattcha đó còn chưa có socola à?”

“Dạ?”. Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn anh, vốn không nghĩ rằng anh biết tôi muốn ăn socola nên mới gọi bánh Matcha Nama Chocolate.

Lần này, anh không thèm trả lời tôi mà bỗng dưng quay đi, sau đó vẫy một chiếc Taxi, đẩy tôi vào xe.

“Anh không đưa cô ấy về cùng à?”. Tôi sợ Vân Mộc Kiều bị bỏ lại một mình ở công viên, cho nên lấy hết can đảm của mình để hỏi Quân.

Trái với suy nghĩ của tôi, anh không những không thèm quan tâm mà chỉ hờ hững mở miệng hỏi: “Ai?”

“Kiều”
“Không phải chuyện của cô”

Cái con người này, đột nhiên nổi cáu gì chứ? Tôi chỉ là có lòng tốt nên mới hỏi thăm người phụ nữ của anh thôi mà. Chẳng lẽ đến cả nhân tình của anh, tôi cũng không được phép nhắc tên à?

Tôi ôm một bụng tức, không thèm nói gì nữa, anh cũng không mở miệng ra nói thêm câu gì, thành ra cả đoạn đường tiếp theo, không khí trên xe đều duy trì im lặng tuyệt đối.

Xe dừng lại trước một cửa tiệm đồ ăn ở trung tâm thành phố Kyoto. Anh mở cửa xe bước xuống trước, thành ra rồi cũng đành phải miễn cưỡng bước xuống theo.

Nhà hàng này được trang trí rất sinh động, khiến cho bất cứ người nào đến đây đều có cảm giác cực kỳ ấm cúng. Chúng tôi chọn một góc bàn nhỏ ở gần cửa sổ kính lớn ngồi xuống, chỉ chưa đầy nửa phút sau, phục vụ đã cầm một cuốn Menu ra.

Quân không thèm hỏi xem tôi muốn ăn gì, anh chỉ chuyên tâm nhìn vào cuốn menu trên tay, đầu mày hơi nhíu. Một lát sau, anh ngẩng đầu lên nói với người phục vụ bằng tiếng Nhật, mặc dù những câu anh nói ra phát âm cực kỳ chuẩn nhưng với trình độ ngoại ngữ bập bõm của mình thì tôi chỉ nghe loáng thoáng được vài chữ: Yakitori, Sushi, Sashimi, Cacao, và cuối cùng là yêu cầu tất cả đều phải nóng.

Phải nói rằng, thái độ phục vụ ở đây rất chuyên nghiệp, tôi chỉ mới ngoảnh đầu ra nhìn đường phố có vài phút mà đến khi quay lại, đồ ăn đã bắt đầu được mang tới rồi.

Trên bàn ăn là một đĩa hải sản, một đĩa đựng vài xiên thịt xiên vào đũa tre, một đĩa sushi đầy ắp, một ly trà Sakura, một ly Cacao nóng.

Nhìn thấy mấy thứ này, thật lòng nước miếng của tôi đã chảy ròng ròng rồi, nhưng rút cục lại vẫn không dám ăn. Quân ngồi đối diện, thản nhiên cầm đũa lên, sau khi nhìn thấy thái độ im re không nhúc nhích của tôi như vậy thì đành mở miệng nói:

“Ăn đi”
“Vâng”.

Nói rồi, anh tự lấy cốc trà Sakura cho mình, như vậy nghĩa là ly Cacao nóng kia là anh gọi cho tôi. Tôi gắp thử một miếng sushi bỏ lên miệng, cảm giác thơm ngon của cá ngừ, mực, tôm và cơm quyện vào nhau ngon không sao diễn tả được. Nếu đem so sánh với mấy cửa hàng sushi ở Việt Nam thì đồ ăn ở đây ngon hơn rất nhiều, cũng bày biện sinh tỉ mỉ và sinh động hơn rất nhiều.

Hôm qua ăn suất Doughnut đậu nành kia đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi, đến hôm nay mới biết, hóa ra kết hôn mua bán chớp nhoáng như vậy, ngoài ác mộng ra vẫn còn có một mặt tốt nhất định. Ví dụ như thế này đây, dù là tuần trăng mật của ba người nhưng ít ra thì tôi vẫn được đến một nơi đẹp đẽ, vẫn được ăn những món ăn ngon, …trước mặt còn có một người đẹp trai hoàn mỹ thế này để vừa ăn vừa ngắm…ừm…cũng không tệ!!!

Sau khi ăn xong, vị cacao nóng làm cho bụng của tôi đỡ khó chịu đi rất nhiều. Trong lòng khi ấy đang thầm cảm kích Quân vì đã cứu mình, lại cho tôi ăn đồ ngon đến như vậy, thì sau khi về khách sạn, anh lại tiếp tục nhốt tôi.

Mẹ kiếp, tôi có phải là tù nhân của anh ta đâu mà vui thì cho ăn, chán thì nhốt lại? Trăng mật trăng ngọt cái quái gì chứ, là trăng mật của anh ta và Vân Mộc Kiều mới đúng.

Tôi bực tức đá cửa Rầm một cái, sau đó hậm hực quay vào phòng, mở tivi lên, bấm chuyển kênh liên tục. Tôi không biết mình đã bực tức như thế bao lâu, cho đến khi quên mất ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy bầu trời đã chuyển thành chiều tối.

Giường của tôi ngay sát cạnh cửa sổ bằng kính kiểu Nhật, chỉ cần mở mắt ra là có thể nhìn thấy một phần của thành phố Kyoto đẹp tươi, những tán cây phong lá đỏ trải dài khắp những con đường dài trông vô cùng bắt mắt, bất giác khiến trái tim của tôi dịu đi, cũng khiến cho tôi cảm thấy vô cùng trống trải.

Tôi rất muốn tìm ba mẹ ruột của mình, rất muốn bình an vui vẻ như trước đây, ít ra khi ấy dù bị cha mẹ nuôi ghẻ lạnh nhưng tôi vẫn còn có chút hy vọng về một tươi lai tươi sáng hơn, có thể kết hôn với một người mình thật sự yêu thương, giàu cũng được, nghèo cũng xong, chỉ cần an yên là đủ…thế nhưng bây giờ tất cả đã quá xa tầm với, mơ ước nhỏ nhoi rút cục vẫn là không thể thực hiện được rồi.

Tôi thở dài một hơi, vừa xuống giường lấy đồ đi tắm thì cửa phòng đột ngột bị đẩy ra. Tiếp theo đó là Vân Mộc Kiều bước vào.

Lần này, cô ta vẫn cầm trên tay mấy bộ váy áo, mặt mày hằm hằm: “Thứ rẻ tiền mạt hạng”. Sau đó lại bực tức ném đống đồ xuống dưới chân: “Mặc vào”

Tôi không thèm trả lời, vừa định bước về phía cô ta để nhặt quần áo thì Vân Mộc Kiều bỗng nhiên giơ tay tát vào mặt tôi hai tát:

“Mày đừng tưởng như thế là đã được vênh mặt”.

Tôi bị tát đến đỏ mặt như vậy nhưng từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng nói câu gì. Cô ta thấy tôi như vậy thì càng thêm bực tức, nói tiếp:

“Mày bày trò quyến rũ anh ấy, để anh ấy phải để ý đến mày sao? Mày không được anh ấy quan tâm nên giả vờ đi chỗ khác để Quân phải đi tìm mày à?”

Thật lòng, tôi chỉ muốn ngay lập tức xông đến xé Vân Mộc Kiều ra thành từng mảnh, tuy nhiên lần trước tôi còn chưa kịp làm gì mà cô ta đã tự cào tay vào mặt mình, lần này nếu tôi đánh lại, có lẽ cô ta lại vin vào cớ đó để bù lu bù loa lên ăn vạ mất. Lại thêm chuyện sáng nay, tôi mới hỏi đến cô ta mà Quân đã tỏ thái độ khó chịu như vậy, cho nên nếu tôi có ra tay thì chắc chắn những ngày tháng tiếp theo sẽ cực kỳ khó sống.

Nghĩ vậy cho nên tôi chỉ bình thản trả lời: “Cô có giỏi thì làm anh ấy tự quan tâm đến mình đi”.

Sau đó, nhặt quần áo, quay người vào nhà tắm.

Trong phòng tắm, chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh của tôi trong đó, hai má bị đánh đến sưng đỏ, khuôn mặt hốc hác đi rất nhiều. Mới có mấy ngày kết hôn thôi mà có lẽ tôi đã sút mất mấy kg rồi, stress đến mức hai quầng mắt trũng sâu. Tôi cố tự nặn ra một nụ cười với chính mình trong gương, sau đó lấy nước lạnh tạt lên gò má bị đánh, tự nhủ: “Mười năm sau, tất cả những muộn phiền hôm nay cũng chỉ là chuyện trà dư tửu hậu. Khó khăn rồi sẽ qua đi, giống như cơn mưa ngoài cửa sổ, có tầm tã cỡ nào thì cuối cùng cũng sẽ trời quang mây tạnh”.

Yêu Trong Đợi Chờ – Truyện ngôn tình mới nhất 2018
4.5 (89.17%) 24 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …