Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 10

Buổi chiều sau khi tan ca, cô trở về căn hộ chung cư của mình nằm vật ra. Ngày hôm nay cô cảm thấy bản thân làm rất tốt mọi việc, thế nhưng khi trở về nhà trong lònh cô lại nảy sinh ra thứ cảm giác rất tệ.

Suốt một tuần nay cô ăn ngủ rất tốt, thậm chí còn tốt hơn khi chia tay Quân. Vậy mà lúc này cô bỗng thấy trống rỗng, cô thấy vô cùng khó chịu mà không hiểu tại sao lại như vậy.

Cô vứt túi xách lên giường, cất đôi giày cao gót mà Văn mua cho lúc sáng vào kệ rồi tháo đôi đang đeo đặt xuống chân giường.

Cổ họng cô khô khốc, cô đứng dậy uống ngụm nước rồi quyết định đi tắm. Hơi nước ấm không đủ xua tan đi thứ cảm giác khó chịu này trong lòng, cô thở dài chọn một bộ váy ôm sát cơ thể rồi xách túi đi ra ngoài dù sao mai cũng là chủ nhật cô tự cho phép mình đi ra ngoài một chút

Loading...

Những ngày qua cô chỉ nằm trong nhà, ăn xong rồi ngủ nên tâm tình mới thế này.

Trời bên ngoài đã tối dần, cô không biết mình phải đi đâu, cuối cùng cô chọn một nơi cô chưa từng đến bao giờ.

Đó là quán bar, cô nhớ hồi còn yêu Quân cô đến đó một lần để tìm anh, còn chưa một lần cô tự mình đặt chân đến đó.

Cô bắt một chiếc taxi, không biết thế nào lại đọc vội địa chỉ quán bar mà cô đến lần đó.

Có lẽ cô đến rất sớm nên quán bar chỉ có vài nhân viên, cô chọn cho mình một góc khuất, gọi một chai rượu chivas ngồi vắt chân lên ghế điệu bộ tuy không phải là thành thục nhưng cũng đầy quyến rũ.

Tiếng nhạc bắt đầu xập xịch, cô mở nắp chai rượu rót một chén đầy, lấy hết dũng khí uống cạn.

Cổ họng cô như bị đốt cháy, thế nhưng cô phát hiện cảm giác khó chịu ban nãy bỗng vơi dần,

Cô nhếch mép, uống thêm một chén, rồi lại một chén, đến khi cô cảm thấy cảm giác vừa rồi mất hoàn toàn thì chai rượu cũng vơi đi quá nửa.

Cô cầm chai rượu lên ngang mặt, trong đầu đã cảm thấy chếnh choáng.

Đột nhiên, cô bỗng một cảm giác khác lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng, một cảm giác rất lạ, mơ hồ như cô đã thấy nó những ngày qua.

Cô đặt chai rượu xuống, rót thêm một chén thầm nhủ phải dập tắt cảm giác này trước khi nó lớn dần, nhưng càng uống cô càng cảm thấy đau đớn.

Cô không còn chịu được, gục mặt xuống bàn, cảm giác đè nén suốt bảy ngày qua chợt nổ tan tành trong lòng cô, đến cô còn không hiểu nổi những ngày qua tại sao lại có thể sống bình thản đến như vậy.

Hoá ra tất cả chỉ là sự giả tạo của chính bản thân cô mà cô không nhận ra. Nó giống như viên kẹo rượu bọc socola, ăn hết lớp bên ngoài ngọt ngào mới biết rằng bên trong cay nồng đến thế nào. Hoá ra cô cũng chỉ là con người hèn nhát, tự huyễn hoặc bản thân rằng mình mạnh mẽ cuối cùng cũng chỉ là cô thể hiện ra ngoài cho chính mình thấy. Cô còn tưởng mình đã đủ lạnh lùng để tiếp nhận những thông tin về Quân đến bây giờ mới nhận ra rằng sự lạnh lùng đó chẳng qua vì cô quá sốc, sốc đến mức bây giờ mới kịp phản ứng, bây giờ mới biết cô đã thực sự mất anh rồi.

Một giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má, cô đưa tay lên lau thầm rủa vài câu trong mồm. Nhưng cô càng lau, nước mắt lại càng chảy nhiều hơn, sống mũi cô cay xè. Cô không còn kìm chế được, bật khóc thành tiếng

Cô nhớ Quân, cô nhớ anh đến đau đớn cả con tim. Hoá ra bảy ngày trôi qua chỉ là sự giả vờ của trái tim, hoá ra sự bình thản của cô chỉ là một liều thuốc giảm đau làm tê liệt mọi cảm giác đến khi hết thuốc cô mới thấy rằng nó còn đau đớn gấp trăm gấp ngàn lần khi bắt đầu.

Cô cầm chai rượu tu lên ừng ực, lấy máy ra điên cuồng bấm gọi số anh. Nhưng đầu dây bên kia chỉ đáp lại “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”

Cô căm phẫn nhìn chiếc điện thoại nắm chặt ném thật mạnh xuống sàn nhà. Mấy người nhân viên thấy cô như thế sợ hãi chạy lại nhặt điện thoại lên cho cô rồi hỏi

– Cô có sao không? Cô say rồi

Cô lau mấy giọt nươc mắt, cố mỉm cười nói

– Tôi không sao, xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.

Người nhân viên thấy cô vẫn còn tỉnh táo nên bèn đi ra chỗ khác,

Cô đặt chiếc điện thoại đã vỡ tan tành màn hình vào túi, cầm chai rượu tiếp tục tu ừng ực. Tại sao bản thân cô lại yếu đuối thế này? Chẳng phải những ngày qua cô đã sống rất tốt sao? Tại sao hôm nay lại trở nên tồi tệ như vậy? Cảm giác này cô muốn giết chết nó, nhưng càng muốn giết chết nó lại càng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô,

Cô nắm chặt tay vào chai rượu, cuối cùng cũng không chịu được mà gọi tên Quân.

Chẳng phải anh đã từng nói rằng cô đừng khóc, đừng khóc khi không có anh bên cạnh, bởi vì anh chẳng thể nhìn thấy giọt nước mắt của cô, đợi anh về cô mới được khóc, chỉ có như vậy anh mới lau được nước mắt cho cô.

Vậy mà bây giờ cô đang khóc, còn anh ở đâu? Anh có biết rằng cô đã khổ sở thế nào hay không? Cô đang khóc một mình anh có biết không?

Chẳng phải trước đây, cô ốm anh là người đưa cô đi viện, chăm sóc cô mỗi ngày, cô muốn đi ăn cũng là anh đưa cô đi, cô đi xin việc dù năm lần bảy lượt đều trượt anh cũng vẫn kiên nhẫn đi cùng cô, vậy mà tại sao anh nỡ lòng nào để cô làm mọi thứ một mình?

Chẳng phải anh từng nói với cô rằng, anh sẽ thay ba mẹ cô yêu thương cô, sẽ bù đắp cho cô những thiệt thòi cô phải chịu. Vậy tại sao giây phút này lại để cô lẻ loi trên thiế giới này?

Chẳng phải anh đã từng hứa sẽ bên cô trọn đời, còn muốn cùng cô sinh những em bé thật xinh đẹp, anh còn từng nghĩ ra cả tên cho con của hai người. Vậy mà anh nhẫn tâm lạnh lùng nói nếu có thai thì cô cũng bỏ đi.

Chẳng phải anh từng nói rằng anh sẽ thuyết phục mẹ anh để anh có thể đường đường chính chính cưới cô về làm vợ, chăng phải anh từng nói rằng dù cô có ngốc thế nào, có cằn nhằn thế nào, có mắng chửi anh thế nào anh vẫn thấy cô đáng yêu vô cùng. Vậy mà lời nói đó lại tan theo bóng mây mà trôi đi mất rồi.

Chẳng phải anh đã từng nói rằng anh sẽ không để cho bất cứ ai làm tổn thương cô, vậy tại sao anh lại là người làm cô đau đớn nhất?

Anh có biết những ngày qua là những ngày tối tăm của cuộc đời cô, anh có biết cô đã sống như đã chết. Vẻ bình thản là sự tự tôn cuối cùng của cô sau cú sốc đau đớn, vậy mà giờ đây cũng vỡ tan tành.

Tại sao anh lạnh lùng mà bỏ cô đi như vậy? Chẳng phải mọi chuyện đang rất tốt đẹp sao? Là tại vì sao?

Tại sao từ khi Nga trở về anh lại biến thành con người khác? Tại sao lại để chị ta đả kích cô đầy đắng cay đến vậy? Nếu vậy tại sao anh không mang luôn chị ta đi, tại sao còn để chị ta lại như thể rằng cô mới là người sai?

Không đúng! Nhất định không đúng, ắt hẳn chị ta sắp sang cùng anh, hai người sắp được đoàn tụ.

Cô không dám nghĩ tới, trái tim như có hàng ngàn mũi kim đâm vào rỉ máu.

Quân, anh là đồ khốn nạn.

Tại sao anh có thể đối xử với cô như vậy.

Cô ép bản thân phải chấp nhận sự thật nhưng rồi cô hoàn toàn thất bại,

Đến giây phút này cô mới nhận ra bản thân đã không còn là cô.

Quân, anh đã đi thật rồi sao? Anh đã không cần em nữa sao?

Cô tự hỏi, rồi lại tuyệt vọng, bởi đáp án thế nào cô hoàn toàn rõ.

Anh có biết cô nhớ anh đến thế nào không? Cô thèm về nhà đã thấy anh ở nhà, thèm mỗi sáng ngủ dậy anh đánh thức cô bằng một nụ hôn và bữa ăn sáng anh chuẩn bị, lúc này chỉ cần được bên nhau than vãn cùng nhau một câu mệt mỏi cũng là quá xa xỉ.

Cô đau! Thật sự rất đau, dù có nói đến hàng ngàn lần cũng không diễn tả nỗi sự đau đớn của cô lúc này.

Là hai năm, không quá dài nhưng cũng chẳng quá ngắn nhưng đã để lại cho cô bao kỉ niệm bên anh.

Tại sao anh lại dễ dàng buông tay cô đến như vậy?

Cô không tin rằng hai năm qua nên cô chỉ là ngộ nhận. Từng lời nói anh thốt ra lúc ấy cô không tin, nhưng lại không có cách nào để biện minh,

Rốt cuộc, tình cảm này đối với anh là thế nào?

Cô lau nhưng giọt nước mắt trên mặt, lấy máy điện thoại đã vỡ đến quá nửa màn hình bấm gọi số anh, đầu dây bên kia vẫn chỉ để lại giọng nói của tổng đài

Cô vẫn không muốn chấp nhận, thì thầm

– Quân, trở về với em đi, em xin anh.

Cô bật khóc thành tiếng gào lên

– Em xin anh, quay về đi, em hứa em sẽ không cằn nhằn, em hứa em sẽ làm tất cả để có tiền tiền. Quân, em sẽ kiếm thật nhiều tiền, em sẽ đi làm tất cả mọi việc. Về đi mà, em sẽ không bắt anh đưa em đi làm, em sẽ không ghen tuông không nghi ngờ, em cầu xin anh mà. Về với em đi mà, anh muốn em làm gì cũng được, trở về đi mà anh.em không còn chịu được nữa đâu, em nhớ anh em nhớ anh lắm rồi.

Khách đã bắt đầu càng ngày càng đông, tiếng nhảy nhót, tiếng nhạc sập sình che lấp hết tiếng khóc của cô.

Cô cứ lặp lại đến bảy tám lần câu nói, cho đến khi không còn sức lực, gục hẳn xuống bàn

Đột nhiên cô cảm nhận thấy một bàn tay đang sờ lên vai cô, đôi bàn tay thô ráp lần mò dần xuống phía dưới.

Cô cố mở mắt nhưng bất thành, chỉ khẽ chửi thề nhưng không phát ra nổi.

Đôi bàn tay tham lam lần mò xuống bầu ngực căng tròn, cô không còn giữ được sự bình tĩnh, dùng sự tỉnh táo cuối cùng mở to mắt hất văng đôi tay của hắn ta gào lên

– Cút đi

Hắn ta dừng lại một chút, nâng đầu cô dậy cười nhạt

– Cô em rất lạ, gà mới sao?

Cô không nhìn rõ phía trước, chỉ cảm thấy gương mặt gã đàn ông rất tởm lợm, liền cười khằng khặc

Gã ta thấy thế càng thích thú, phả hơi thở nồng nặc mùi rượu vào mồm cô nói

– Đi theo anh, anh sẽ cho em một đêm đầy thú vị

Cô giơ tay, tát một cái thật mạnh vào mặt hắn ta rồi đáp

– Cút.

Phía trước cô chỉ là một đám ảo ảnh lờ mờ, chết tiệt, cô say đên mức này rồi sao.

Gã đàn ông dường như vẫn không buông tha cho cô, hắn ta bóp chặt hai bên hông cô đến tím bầm, bàn tay bắt đầu mân mê xuống khu vực nhạy cảm.

Cô không còn cảm nhận được bản thân đang làm gì, khua tay lấy chai rượu trên mặt bàn đập thật mạnh về phía trước.

Có tiếng vỡ vụn, gã đàn ông buông hai cánh tay suýt nữa đã bị cô phang chai rượu vào đầu, thật may chai rượu trúng ngay thành bàn, vỡ tan tành. Đám người trở nên nháo nhac, gã đàn ông lao vào bóp chặt cổ cô rồi gào lên

– Con đàn bà điên khùng, mày muốn chết không?

Cô không thở nổi, lúc này bỗng tỉnh táo trở lại, cổ họng cô nghẹn đau nhức, cô thấy toàn thân bỗng lơ lửng trên không! Cô cười nhạt, hoá ra cuối cùng cô lại phải chết một cách vô vị thế này

– Buông tay cô ấy ra, nếu không tao sẽ không tha cho mày

Cô chưa kịp định thần đã thấy toàn thân rơi xuống đất. Cô lồm cồm bò dậy, day day trán nhìn phía trước, gã đàn ông to béo săm trổ trên mình vừa bóp cổ cô máu dính đầy miệng..

Cô mở to mắt ngạc nhiên, nheo mắt nhìn lại, bóng dáng quen thuộc lại xa lạ. Người đàn ông mặc bộ vest màu tím than, dưới ánh đèn gương mặt anh đẹp trai đến cực độ.

Sống mũi cao thẳng, đôi mắt tinh anh hằn đầy tia giận dữ. Là Văn, cô dụi mắt lại, đúng là anh rồi, chưa bao giờ cô thấy Văn có thái độ thế này trong lòng không khỏi sửng sốt. Từng lời nói của anh hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng cô thương hay thấy, nếu không phải anh đứng trước mặt cô đến chết cô cũng không tin lời nói kia phát ra từ miệng anh. Gã đàn ông săm trổ vừa bị đấm một quả bất ngờ liền điên tiết lao về phía Văn, lập tưc một người mặc bộ đồ bảo vệ chặn trước mặt rồi nói

– Anh Vinh, đây là giám đốc Văn công ty X

Gã ta nghe đến đó liền từ từ hạ cánh tay, vẻ mặt hùng hổ vừa rồi chợt biến mất.

Cô khinh bỉ, đưa đôi mắt quét lên thân hình hắn thầm chửi thề. Nhưng lúc này cơn buồn ngủ đã ập đến, cô nheo mắt cuối cùng gục hẳn xuống, trong giây phút cuối cùng mất đi hoàn toàn ý thức cô loáng thoáng nghe được một câu rất to và rõ ràng

– Chúng mày nhìn kỹ đi, đây là người phụ nữ của tao, đừng đứa nào đụng vào.

Toàn thân cô không còn cảm nhận được gì, chỉ thấy một mùi hương vừa xa lạ, lại rất quen thuộc như thể cô đã từng gặp ở đâu đó.

Văn xử lý xong đám côn đồ, thấy Nhiên đã say đến mức không còn ý thức được gì. Anh thở dài kéo cô lên vai rồi cõng cô ra khỏi quán bar, trơi buổi đêm khuya mang theo cái giá lạnh của sương rơi rớt xuống khiến cô gái trên lưng anh khẽ rùng mình.

Anh đặt cô dựa vào tường, cởi chiếc áo comple mặc vào người cô rồi cúi xuống bế cô ra thẳng bãi đỗ xe. Hình như cô gầy đi rất nhiều, chỉ mấy ngày mà cô đã thành ra thế này.

Hôm nay chứng kiến cảnh cô khóc lóc trong quán bar, anh đã hiểu sự sợ hãi mơ hồ của mình đã thành sự thật.

Nhưng ít nhất thấy cô còn khóc được thế này anh cũng thấy nhẹ nhõm một chút. Điều đó chứng tỏ cô đã trở lại như bình thường. Khóc lóc chán chê cô cũng phải chấp nhận sự thật để mà mạnh mẽ.

Anh bế cô ra xe, mở cửa xe rồi nhẹ nhàng đặt cô vào ghế.

Anh lên xe, lái xe về phía căn hộ của cô, cuối cùng lại quay xe đi về căn nhà riêng của anh cách công ty gần ba cây số.

Đây là lần đầu tiên anh đưa một cô gái đến đây, căn nhà này là số tiền anh tự tay làm được xây dựng lên. Ba anh vốn dĩ muốn a nh tự lập nên khi anh ra ở riêng ông rất ủng hộ dù rằng ông rất nhớ con trai.

Anh cởi đôi giày cao gót sáng nay vừa mua đặt vào kệ rồi bế cô lên một căn phòng trống.

Cô vẫn ngủ ngon không còn biết trời đất là gì, hơi thở đều đều mang theo mùi rượu thơm nồng.

Anh thở dài, cởi bỏ chiếc áo comple ra khỏi người cô rồi đặt cô nằm xuống.

Mấy giọt nước mắt vẫn còn vương trên đôi mi cô, anh không kìm chế được mà đặt lên đó một nụ hôn. Chưa bao giờ anh được gần cô thế này, chưa bao giờ anh được chạm lên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Anh thở dài, vuốt mấy sợi tóc trên gương mặt cô rồi đứng dậy

Đột nhiên, một bàn níu lấy cánh tay anh, anh khựng lại một chút, cô mở mắt, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh đầy van nài

– Anh đừng đi.

Anh gật đầu, ngồi xuống cạnh cô, bỗng dưng cô chồm hẳn dậy, ôm chặt anh rồi chạm khẽ đôi môi vào môi anh. Anh bị bất ngờ, lúc kịp phản ứng thì nhận ra lưỡi cô đã chạm vào lưỡi mình.

Anh cảm nhận rất rõ cô nấc lên từng đoạn, liền giữ chặt vai cô, đặt lên môi cô một nụ hôn rất sâu.

Anh cứ hôn cô như thế, mặc kệ cho những ngổn ngang trong lòng

– Quân, đừng đi nữa được không? Ở lại với em

Anh sững người, từ từ buông tay cô, dù anh biết rõ trong lòng hành động của cô vừa rồi chỉ là vì nghĩ đến Quân, nhưng đến khi từ mồm cô thốt ra anh mới thấy nó đau đến vậy.

Cô có lẽ mệt quá, nằm vật xuống ngủ tiếp, đôi mắt chưa kịp khô đã nhỏ thêm lệ.

Anh lấy tay lau mấy giọt nước mắt, trái tim như bị đâm một nhát dao. Trên đời này đâu phải chỉ một mình cô đau khổ, anh cũng đau khổ lắm cô có biết không?

Cô có biết anh đã chờ đợi cô suốt bao nhiêu năm, cứ ngỡ rằng cô hạnh phúc anh đủ dũng khí mà buông tay nào ngờ đến cuối cùng anh lại buông bỏ hết tự trọng mà chấp nhận đứng sau để xoa dịu vết thương trong lòng cô.

Còn anh, ai xoa dịu cho anh vết thương này?

Mười một năm nay anh đã sống trong nhớ nhung dằn vặt thế nào cô có thấu?

Cô có biết vì cô anh không còn cảm giác với bất cứ cô gái nào? Anh không phải không có người theo đuổi, thậm chí còn đến hàng vạn hàng ngàn người muốn được làm người phụ nữ của anh nhưng trong anh không thể mở lòng mình ra mà cho họ cơ hội.

Sự lạnh lùng tuyệt tình của anh là bởi trong lòng anh chỉ có duy nhất một mình cô, anh tự cười chính bản thân mình. Hoá ra anh mới là kẻ yếu đuối và hèn nhát.

Anh nhìn tấm thân nõn nà của cô trước mặt, trong lòng chợt nổi lên dục vọng. Cô là người duy nhất cho anh cảm giác dục vọng này, anh cúi xuống, hôn lên cổ cô! Anh đau! Tại sao lại là cô? Tại sao cảm giác này cũng chỉ cô mới đem lại cho anh?

Đột nhiên anh đứng bật dậy, tự tát mình một cái cho tỉnh táo, kéo tấm chăn lên quá nửa người rồi ra ngoài đóng cửa.

Đồng hồ đã chỉ đến gần mười hai giờ đêm, anh lặng lẽ trở về phòng mở tập tài liệu để xử lý.

Bao nhiêu năm nay chỉ có học hành và công việc mới giúp anh quên đi cô. Ngày hôm nay anh nhận ra rằng anh đã lỡ mất cô một bước. Anh đến muộn mất rồi.

Sáng hôm sau khi Nhiên tỉnh dậy, cô mở mắt nhìn lên trần nhà, mấy ánh nắng bên ngoài chiếu rọi qua tấm rèm sáng cả căn phòng. Cô thấy toàn thân mệt rã rời, uể oải ngồi dậy đột nhiên phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm.

Cô bật dậy, nhảy xuống đất rồi mở cửa chạy ra ngoài, đột nhiên cô thấy Văn đang bê một đĩa thức ăn đặt lên bàn.

Thấy cô anh liền nói

– Cô dậy rồi sao?

Cô nhíu mày hỏi lại

– Giám đốc, sao tôi lại ở đây?

Văn lãnh đạm đáp

– Cô không nhớ gì sao?

Cô day day trán lắc đầu

– Tôi thật sự không nhớ gì cả, chỉ nhớ hình như tôi đã uống rượu, chuyện sau đó thật sự tôi không nhớ gì? Tại sao tôi lại ở nhà anh?

– Cô say nên tôi đưa cô về đây.

Cô nhìn xung quanh căn nhà, trong lòng chợt thấy xấu hổ nói

– Đêm qua tôi có làm gì sai không? Hay có chuyện gì xảy ra chứ?

Văn kéo ghế ngồi lạnh nhạt đáp

– Không có chuyện gì đâu, cô ngồi ăn sáng đi

Cô xua tay rối rít

– Tôi không dám làm phiền anh đâu, tôi ra ngoài bắt xe về luôn

Anh đẩy một trước đĩa về phía đối diện rồi nói

– Tôi nấu phần cô rồi, cô ngồi ăn đi. Chút tôi có việc cần ra ngoài tôi đưa cô về

Trong câu nói của anh đầy vẻ không thoả hiệp, cô không biết từ chối thế nào đành ngồi xuống ăn cùng Văn. Trong lòng cô chợt thấy người đàn ông này không có bất cứ một khuyết điểm gì trừ việc quá lạnh lùng.

Ăn xong cô quay trở lại phòng lấy túi xách rồi theo anh ra ngoài xe chợt cảm thấy bản thân hình như càng ngày càng mặt dày.

Không biết đêm qua cô có làm gì xấu hổ không, chắc chắn không chỉ đơn giản như anh nói được. Cô tặc lưỡi, dẫu sao cô cũng rất nhiều lần mất mặt trước Văn rồi, chỉ mong anh không để bụng mà quên đi

Chợt nhớ đến Thanh, cô không kìm được tò mò mà hỏi

– Anh Văn, tôi có một chuyện này muốn hỏi

Văn gật đầu trả lời

– Được cô hỏi đi

Cô lấy hết can đảm rồi nói

– Tập đoàn X ai là người làm lâu năm nhất?

Văn dường như không để ý đến lý do cô hỏi liền đáp

– Giám đốc Thanh, ông ta là người làm từ khi tôi còn chưa đến công ty.

Cô gật đầu hỏi lại

– Ông ta rất giỏi đúng không? Nếu không làm sao có thể làm được lâu năm như vậy?

Văn quay sang nhìn cô phanh kít lại, cô giật mình bám vào dây an toàn hốt hoảng hỏi

– Có chuyện gì vậy thưa giám đốc?

Anh không trả lời câu hỏi của cô mà đáp lại

– Cô có vẻ rất tò mò về giám đốc Thanh? Lần đầu tiên gặp ông ta cô bị mất bình tĩnh, lý do là gì vậy?

Cô hít một hơi dài, cuối cùng Văn cũng hỏi cô câu này. Cô cúi mặt giả vờ đáp

– Không phải tôi tò mò, chỉ là tôi thấy ông ta rất giống một người tôi quen?

– Cô quen?

Văn hỏi lại, cô gật đầu thay cho câu trả lời. Văn nhìn cô, biết rõ cô nói dối nhưng lại không muốn chỉ thẳng ra điều đó. Thanh! Người đàn ông này đối với anh cũng đang là điều anh quan tâm, rõ ràng hắn ta không đơn giản như anh nghĩ, chỉ có điều lại là người mà chủ tịch rất tin tưởng.

– Nếu cô muốn biết thông tin của ông ta, mai đến công ty tôi sẽ cho xem.

Cô há hốc mồm ngạc nhiên, không tin vào những gì mình đang nghe liền hỏi lại

– Tại sao anh lại cho tôi xem?

– Bởi vì tôi muốn giúp cô.

Câu nói cuối cùng anh thốt ra khiến cô thêm phần sửng sốt, rốt cuộc anh biết gì về thân thế cô? Cô lắp bắp hỏi lại

– Anh giúp tôi sao?

Nhìn điệu bộ cô lúc này Văn chợt thấy hình như bản thân đang làm cô lo lắng liền bịa ra một lý do

– Chẳng phải cô bảo cô thấy giám đốc Thanh quen sao? Tôi chỉ là cho cô thông tin xem đúng là quen không thôi, vì tôi cũng rất khâm phục và ngưỡng mộ ông ta. Thật ra thông tin của ông ta không có gì ngoài những thông tin về nhân viên của công ty mà thôi

Cô thở phào, trong lòng bớt phần lo lắng, nhưng lại cảm thấy chưng hửng sau câu nói của anh. Những thông tin đó cô vốn dĩ không cần, cô tặc lưỡi mọi chuyện mới bắt đầu, nhất định cô không được nóng vội.

Văn nổ máy xe đi về phía chung cư của cô, trong lòng anh bỗng dưng thấy cô gái ngồi cạnh mình trở nên đáng thương vô cùng.

Chiếc xe dừng lại ở cổng chung cư, cô định bước xuống đột nhiên nhìn thấy Nga đang đứng trước cổng.

Cô nhìn Văn, rồi lại nhìn chị ta, rốt cuộc đành mở cửa xe bước ra ngoài,

Thấy cô chị ta liền tiến lại gần, nhìn thấy Văn ngồi trog xe bỗng khuôn mặt bống trở nên khó coi vô cùng.

Cô thở dài, dẫu sao cũng phải đối mặt, liền đứng dậy ngẩng cao đầu kiêu hãnh bước về phía Nga

Chị ta lấy lại nụ cười mỉa mai

– Hoá ra cô không đau khổ là vì kiếm được người đàn ông lắm tiền nhiều của để đu bám rồi.

Cô nhếch mép đáp

– Chị ghen tỵ với tôi sao?

Chị ta cươi thành tiếng

– Tôi phải ghen tỵ với cô sao? Tôi đến để thông báo vài tháng nữa tôi sang Canada cùng anh Quân rồi. Tôi có quyết định của công ty rồi

Trong lòng cô chợt xuất hiện một tia tối sầm, nhưng trên mặt cô lại xuất hiện một vê mặt vô cùng lạnh lùng đáp trả

– Chị đến tận đây chỉ để thông báo tin này với tôi thì đúng là tôi rất quan trọng còn gì? Tôi không thân không thiết chị lại đến tìm tôi thế này thì thật đáng khâm phục đấy?

Nga tức tím mặt, vốn dĩ nghĩ cô sẽ phát điên hay ít nhất là đau khổ không ngờ lại bị cô làm bẽ mặt thêm một lần nữa. Chị ta liếc nhìn Văn vẫn đang ngồi trong xe chưa chịu đi trong lòng càng thêm khó chịu cố vớt vát

– Cô biết mẹ anh Quân đang ốm không? Chính tôi là người chăm sóc bác ấy suốt thời gian qua, bác ấy còn nói thật may tôi đã trở về, nếu không chỉ cần nghĩ cô và anh Quân còn yêu nhau thêm ngày nào bác ấy sẽ đau khổ ngày ấy. Bác ấy còn nói rằng cô là loại đàn bà lăng loàn, dụ dỗ Quân đã nghèo còn hèn.

Cô ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mặt chị ta

– Bà ta ốm hay không liên quan gì đến tôi? Cũng may tôi không có cái diễm phúc như chị nên giờ mới kiếm được người đàn ông vừa tốt vừa đẹp trai lại giàu có như Văn. Bà ta nói đúng rồi đấy, loại con gái như tôi phải yêu Văn mới xứng đáng, chứ yêu con của bà ấy cũng như đũa mốc chòi mâm son. Anh ta là đũa mốc còn tôi là mâm son.

Nói rồi cô liếc mắt về phía Văn, trong lòng cảm thấy có chút áy náy. “xin lỗi anh vì tôi đã lấy anh ra làm bia chắn đạn” cô thì thầm

Nga nắm chặt tay, chút sĩ diện cuối cùng cũng bị cô phá nát, quay mặt bỏ đi.

Nhìn bóng chị ta đi khuất, cô mới quay lại xe, gật đầu chào Văn rồi về chung cư mà không biết anh đã nghe câu chuyện từ đầu đến cuối. Anh quay xe trên môi bất chợt nở một nụ cười mãn nguyện

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.1 (81.38%) 58 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …